anh xa em trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Em đâu phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.
...............................................
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Em đâu phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.
...............................................
Có nỗi nhớ nào, ồn ào như biển nhớ con thuyền
Có nỗi nhớ nào, hơn nỗi nhớ, khi em xa anh
Mênh mang sóng gần, từ đáy lòng anh tuôn ra
Không chút yên lặng, ngày đêm thao thức vỗ bờ...
Bến xưa kia, con thuyền xa nhớ bến đậu,
Lãng quên anh, vì đâu sao em chẳng nói
Để từ đó, sóng hát lên bài tình ca,
Dù bến vắng, cho trái tim hoài đam mê
Và con sóng, dạt trôi theo tháng năm buồn
Đã xa rồi, lòng ko sao nguôi hết thương yêu...
.....................................................
Có nỗi nhớ nào, hơn nỗi nhớ, khi em xa anh
Mênh mang sóng gần, từ đáy lòng anh tuôn ra
Không chút yên lặng, ngày đêm thao thức vỗ bờ...
Bến xưa kia, con thuyền xa nhớ bến đậu,
Lãng quên anh, vì đâu sao em chẳng nói
Để từ đó, sóng hát lên bài tình ca,
Dù bến vắng, cho trái tim hoài đam mê
Và con sóng, dạt trôi theo tháng năm buồn
Đã xa rồi, lòng ko sao nguôi hết thương yêu...
.....................................................
Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.
Có người hẹn tôi tới phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng
Ðời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng reo não nề hải âu không về
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển can
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.
Có người hẹn tôi tới phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng
Ðời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng reo não nề hải âu không về
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển can