Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2008-May-31 06:06
Viết bởi daiphuoc174
Mục:
Gửi bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét

Tối nay 31/5, cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam đã kết thúc với buổi chung kết tại Vinpeard Land, Nha Trang. Danh hiệu và vương miện Hoa hậu đã được trao cho thí sinh mang số báo danh 23 - Nguyễn Thùy Trang (ca sĩ Thùy Lâm).

Hoa hậu Hoàn vũ VN 2008 - Nguyễn Thùy Trang. Ảnh : TPO

Thuỳ Lâm (cao 169,5cm) còn được trao giải Hoa hậu tài năng và Thí sinh được khán giả yêu thích nhất. Là người đầu tiên trong 5 thí sinh vào vòng thi ứng xử, Thuỳ Lâm gặp câu hỏi, "tháng 5 có ngày đặc biệt là Ngày của mẹ, bạn đã làm gì cho mẹ trong ngày này?”.

“Ngày Chủ nhật trong tuần thứ hai của tháng 5 là Ngày của mẹ, trong ngày này em chỉ tặng mẹ món quà rất nhỏ là một bó hoa. Nhưng bổn phận của một đứa con, tất cả những ngày, suốt cuộc đời của mình phải luôn luôn hiếu thảo với mẹ, luôn luôn yêu thương quan tâm chăm sóc người sinh thành ra mình.

Và hôm nay em đứng ở đây tham dự cuộc thi này cũng là món quà đặc biệt mà em dành tặng mẹ. Vì em nghĩ, món quà hạnh phúc nhất mà mẹ em mong chờ nhất là sự thành công của em trong cuộc sống và trong sự nghiệp. Con xin cám ơn mẹ !”.

Với câu trả lời này, Thuỳ Lâm cũng đã trở thành người có câu trả lời ứng xử hay nhất.

Võ Hoàng Yến được trao giải Á hậu 1, Á hậu 2 là Dương Trương Thiên Lý. Các giải phụ khác: Hoa hậu Du lịch Biển - Trần Thị Diễm Trinh; Hoa hậu ảnh - Dương Trương Thiên Lý; Hoa hậu Thân thiện - Dương Thùy Linh; Hoa hậu Áo dài – Bùi Thị Phương Thanh.

Thùy Lâm

 

Thùy Lâm

Ca sĩ Thùy Lâm được cánh báo chí yêu cầu tạo dáng chụp thêm ảnh sau khi hết thời gian thi.

 

2008-May-31 05:00
Viết bởi daiphuoc174
Mục:
Gửi bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét

Này người trẻ, bạn có biết Phật dạy như thế nào về tình yêu? Tôi đã may mắn tham dự một buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu: mối quan hệ giữa yêu thương và hiểu biết, tình yêu từ bi hỉ xả, tình yêu và tình dục.

Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của mình tại Tổ Đình Trung Hậu - Vĩnh Phúc, Thiền sư Nhất Hạnh đã mời các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ. Ông muốn nói về tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.


Miệng mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu sắc: Có một chàng trai ở vùng California - Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật? Cô ấy hiểu con - chàng trai trả lời đơn giản.
Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.
"Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết", Thiền sư kết luận.
Muốn thương phải hiểu
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ.
Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc.
Không hiểu, không thể thương yêu đích thực.
Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.
Mỗi người có những nỗi niềm, khổ đau, bức xúc riêng. Nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.
Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.
Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ "đói" thương, "đói" hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.
Vậy nên, "có hiểu mới có thương" là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.
Chọn người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.
Bốn yếu tố của tình yêu: Từ bi hỉ xả
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.
"Từ" là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
"Bi" là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy, "từ bi" theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. "Từ bi" trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải "tu tập". Cần nhiều thời gian để quan sát, lắng nghe, thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.
"Hỉ" là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
"Xả" là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có "từ bi hỉ xả không"? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng: "Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?..." Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ "từ bi hỉ xả"?
Tình dục và tình yêu
Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về "thân tâm" trong truyền thống văn hoá Á Đông.
Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là "nhất như", tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.
Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.
Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.
Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!

Sưu tầm

Tình yêu có phôi pha theo thời gian hay không? Câu trả lời phụ thuộc vào cách sống, cách thể hiện tình yêu của mỗi người. Tôi rất thích cách nói hình ảnh về tình yêu: “Tình yêu là cây hạnh phúc xanh tươi cần được chăm sóc mỗi ngày”.
Chúng ta đừng dồn vào nỗi lo tình yêu sẽ ngày càng nhạt đi mà hãy quan tâm làm sao để nuôi dưỡng cho nó ngày càng lớn lên, nồng nàn hương thơm yêu thương. Có lẽ chỉ những ai lấy phương châm: Yêu là phải luôn vun đắp, làm mới, hâm nóng tình cảm mỗi ngày, luôn tạo ra được không khí vui tươi thì mới có thể không làm cho đối phương cảm thấy nhàm chán, vô vị.
Mỗi người đều có cách làm cho tình yêu của mình ngày thêm gắn bó, ngọt ngào và thú vị nhờ sự hy sinh, đồng cảm và biết cách chia sẻ với người mình yêu thương. Không ít người quan niệm chỉ cần “tạo tình huống” khi mới yêu nhau, lâu dần khi tình yêu đã được đánh dấu, hoặc đã đi đến hôn nhân thì đó đã là vật sở hữu của riêng, ôm khư khư nó, không bao giờ tự hỏi phải làm gì để tình yêu ấy luôn đơm hoa kết trái, thêm vững bền theo thời gian.
Tình yêu là một tiến trình sống, luôn cần được vun đắp, luôn phải đổi mới để phát triển rực rỡ, nếu nó không tiến ắt sẽ lùi. Bạn tự hỏi lại mình từ khi cưới nhau đã bao lần làm cho chồng hoặc vợ ngạc nhiên vì sự xuất hiện của bạn, đã bao lần bạn gợi lại cảm xúc ban đầu khi hai người mới gặp nhau, bạn có nhận ra kịp thời ánh mắt lo âu của đối tượng, bạn có tìm cách cải thiện mối quan hệ tình cảm đang ngày càng lạnh nhạt do những lo toan cuộc sống đè nặng…
Ngay cả khi cảm thấy quá chán chường, quá vô vị bạn cũng đừng buông xuôi cho tình yêu tự suy thoái. Không có sự cố gắng nào là quá muộn, hãy tự kiểm tra lại đời sống tình cảm của mình. Bạn không cảm thấy hạnh phúc, không được yêu thương, không được chia sẻ chắc chắn là vì bạn không tìm được tiếng nói đồng điệu, không chú ý nuôi dưỡng tình yêu, không lắng nghe để nối được kênh truyền thông cảm xúc… có lẽ bạn cũng chưa đủ kiên nhẫn, vị tha và hy sinh thực sự để chinh phục người mình yêu thương.
Tình yêu chỉ ngọt ngào với những ai biết nâng niu, quý trọng và biết cách yêu, nó sẽ là trái đắng với người không biết cách nuôi dưỡng, vun tưới. Thời gian sẽ làm phôi pha những tình yêu dậm châm, khô cằn nhưng chính thời gian lại làm cho tình yêu ngày thêm đậm đà, thắm thiết với người biết yêu và thể hiện tình yêu.
Tình yêu cũng là một nghệ thuật, một vũ điệu rộn rã của trái tim. Các bạn hãy cùng chia sẻ một vài “nghệ thuật, một vài biện pháp tự làm mới trong tình yêu:

- Hãy luôn lắng nghe đối tượng để hiểu được suy nghĩ, tâm tư của họ một cách nhanh nhất sau đó có cùng nhau chia sẻ niềm vui hoặc tìm cách tháo gỡ rắc rối.

- Biết cách động viên, ủi an, luôn làm một điểm tựa bình an, vững chắc và đáng tin cậy cho người yêu.

- Hãy là người hóm hỉnh, biết cách làm cho người khác vui lên như kể một câu chuyện cười, nói một câu tếu sẽ rất dễ cải tạo không khí tẻ nhạt.

- Hâm nóng tình cảm như gợi nhớ lại những kỉ niệm ngày mới yêu nhau. Tại sao bạn không thể lập lại nó một cách tinh tế, khéo léo nhỉ?

- Những sự ngạc nhiên, thú vị như: một món quà bất ngờ, một cuộc hẹn cuối tuần, một chuyến dã nQuayại sau những giờ làm việc căng thẳng, một chút lãng mạng cũng cần thiết để tình yêu không lạnh như băng giá.

- Biết cách tự chăm sóc bản thân để luôn tạo được hình ảnh đẹp trong mắt đối tượng.

- Nếu có những bất hoà hãy bình tĩnh ngồi lại bên nhau, tìm được một hướng giải quyết ôn hoà nhất.

- Còn nếu bạn luôn cảm thấy tình yêu thật… chán (!) thì hãy đứng lên, tìm ra chỗ bất ổn và phá vỡ bức tường u ám lâu nay vây bủa tình yêu của mình.

Nếu bạn không bao giờ buông xuôi cho tình yêu tuột dốc thì nhất định bạn sẽ hạnh phúc. Những gì từ trái tim sẽ đến với trái tim: “Một cái chuông thực sự phải biết ngân vang. Một bài hát sẽ vô hồn nếu không ai hát nó. Cũng như tình thương, không nên chỉ nằm mãi trong tim bạn mà nên trao tặng cho người khác”

2008-May-31 04:13
Viết bởi daiphuoc174
Mục:
Gửi bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét

Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.
Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.

                                       
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."

2008-May-31 04:07
Viết bởi daiphuoc174
Mục:
Gửi bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét

Trái tim mình cũng màu đỏ và cũng như một ai đó nói rằng "trái tim 4 ngăn để một ngăn dành cho gia đình và người thân, một ngăn dành cho bạn bè, một ngăn dành cho sự nghiệp, và ngăn còn lại dành cho tình yêu".


Cám ơn trái tim đã cho mìnhbiết yêu thương để mình cảm được tình thân của gia đình và người thân. Trái tim cho mình biết gia đình quan trọng đến thế nào, trái tim cho mình biết mình là ai trên thế giới mênh mông rộng lớn này, trái tim cho mình biết dù đi đến đâu, dù mình trở thành thế nào đi chăng nữa mình vẫn luôn là mình khi ở bên gia đình.

Cám ơn trái tim đã cho mình biết nhận ra được những người bạn chân chính. Trái tim cho mình biết kết bạn thì dễ nhưng giữ được tình bạn lại rất khó, trái tim cho mình biết trân trọng những tình cảm của những người bạn, trái tim cho mình biết cách để mang lại nụ cười cho bạn bè, trái tim cho mình biết mình nên ở bên bạn bè khi họ cần.




Cám ơn trái tim đã cho mìnhbiết yêu . Trái tim cho mình biết mình bỗng một ngày trở nên khó hiểu, lúc vui, lúc buồn, lúc cáu giận một cách vu vơ, và rồi một ngày trái tim cho mình biết góc phần tư trong trái tim mình đã trót mang bóng hình của một người khác.
Cám ơn trái tim đã dạy cho mình tính kiên trì phấn đấu. Trái tim dạy cho mình cách làm thế nào để xây dựng nền tảng cho sự nghiệp tương lai. Trái tim không dạy mình cách làm giàu nhanh chóng mà dạy mình cách đi từng bước vững chắc để tiến đến tương lai, trái tim dạy cho mình cách tiếp nhận kiến thức để thấy rằng mình làm việc không phải vì tiền mà là bắt đồng tiền làm việc cho mình.
Cám ơn trái tim đã cho mình biết hờn ghen và đố kị. Trái tim cho mình biết mình mong muốn được bằng người nọ người kia, biết không hài lòng khi bị chê bai, biết suy nghĩ khi không được như mình mong muốn, và để rồi trái tim cho mình biết mình thật ngốc ngếch khi phí phạm thời gian để suy nghĩ mấy điều vớ vẩn bởi là chính mình cũng đã tuyệt lắm rồi.


Cám ơn trái tim một ngày đã cho mình biết tha thứ. Trái tim dạy mình hờn ghen để rồi dạy mình tha thứ, trái tim bất chợt cho mình nhận ra rằng bao dung với người khác chính là bao dung với chính mình, và trái tim dạy cho mình cách lấy cảm giác hận thù, ghen ghét để đổi lấy cảm giác hạnh phúc, thảnh thơi.

và cám ơn trái tim vì đã cho mình biết trên thế giới không ai là người hoàn hảo, tiêu chuẩn của người hoàn hảo là ở vô cực mà điểm đó thì không thể xác định trên trục số. Mình cũng vậy, sẽ chẳng bao giờ là người hoàn hảo....

... Nhưng trái tim ơi....
Hãy dạy cho mình cách biết cách thể hiện sự quan tâm đến những người mình yêu quý
Hãy dạy cho mình cách để không vô tình làm buồn những người xung quanh mình

Hãy dạy cho mình cách dám nói thật những điều trong lòng mình nghĩ
... Mình không hoàn hảo và trái tim cũng không hoàn hảo nhưng cảm ơn trái tim vì đơn giản một điều: trái tim là của chính mình và của riêng mình!

Bài học số 1: Bài Học Về Sự Quan Tâm

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy

Bài Học Số 2: Bài Học Về Sự Giúp Đỡ

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.


Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."

Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.

Bài Học Số 3: Bài Học Về Lòng Biết Ơn

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô

Bài Học Số 4:: Bài Học Về Sự Tự Giác Và Trách Nhiệm

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Bài Học Số 5:Bài Học Về Sự Hy Sinh

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh...

Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

2008-May-31 02:30
Viết bởi daiphuoc174
Mục:
Gửi bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét

Truyện ngắn này kể về cuộc đời một tờ bạc.Đọc nó bạn sẽ thấy trên đời này có rất nhiều những tờ bạc như thế. Và hình như câu truyện không chỉ dụng ý bấy nhiêu...


Ông cho một tờ bạc năm trăm mới cứng. Chú bé lôi ra lôi vào, ngắm nghía nó hoài. Ít hôm sau chú đem tiền mua mấy viên bi. Cô bán hàng nhận được tờ bạc đẹp, tỉ mỉ ghép xếp nó với mấy tờ bạc mới tặng một người bạn cùng lớp. Một ngày anh chàng tặng niềm hi vọng nhỏ nhỏ đó cho một người ăn mày tật nguyền.

Người ăn mày gỡ ngôi sao ra, nhập tờ bạc với những đồng tiền cũ bẩn khác. Đối với ông ta điều quan trọng lúc đó là phải có đủ tiền để mua thuốc chữa cảm. Tờ bạc nằm trong tiệm thuốc tây dưới bàn tay sạch sẽ của anh dược sĩ trẻ vài ngày. Rồi nó được dùng trả tiền thừa cho một người phụ nữ trung niên.Người phụ nữ khia ra đường, bất ngờ bị giật giỏ. Tất cả tiền trong giỏ chỉ đủ cho tên cướp mua ma túy thỏa mãn cơn vật vã.

Tờ bạc bắt đầu rách dần, rách vài lỗ nhỏ. Nó trải bao vui buồn, qua tay bao người: chị hàng cá, người quét rác...Có lần có còn thấm cả máu của một người lượm ve chai do chị cào phải mảnh thủy tinh. Rồi tờ bạc đến tay chị bán chè. Chị dùng nó thối lại cho cô bé ăn quà xinh xắn có nước da trắng trẻo. Khi về đến nhà, mẹ cô bé nhìn thấy tờ tiền đen đủi, cáu xỉn. Chị ta hét lên giận dữ, nói rằng tiền này đầy rẫy vi trùng. Chị giật lấy tờ bạc trên tay cô bé vô tình làm nó rách đôi và vứt xuống đường.

Gió thổi một nửa tờ bạc bay đến gốc cây, nửa kia bay xuống cuống. Sáng hôm sau, có cụ già đi ngang, nhặt lấy nửa tờ tiền ướt đẫm sương, đem về nhà. bà cho nó kết hôn với nửa tờ tiền khác bằng miếng băng keo trong.Khi cụ già đi lĩnh lương hưu, xe đạp bị xẹp bánh. Bà lấy tiền trả công cho anh chàng bơm xe. Anh chàng trông còn trẻ lắm, độ 15,16 tuổi là cùng.

Tối đó, đồng tiền với đủ mùi thơm, thối, hôi, tanh, chua, cay cùng bao nhiêu vi khuẩn bám trên mình còn thấm đẫm vị mặn của nước mắt cậu con trai mới lớn. Bây giờ tờ bạc cũ mèm đang nằm ngủ ngon lành trong tấm giấy học trò ghi nguệch ngoạc:" Giữ mãi! Đây là số tiền đầu tiên mình kiếm được."

"ĐỌC VÀ SUY NGHĨ NHÉ"

 Cho đến nay, chưa ai có thể đưa ra một định nghĩa thoả đáng về tình yêu. Tình yêu vẫn là một đề tài muôn thuở để mọi người đem ra bàn cãi. Những người chưa yêu, đang yêu và đã từng yêu đều có chung một cảm giác về sự huyền bí và thú vị của tình yêu. Tình yêu là một thế giới mênh mông và khó hiểu nhưng có một chân lý mà ai cũng phải thừa nhận là: Chỉ có một tình yêu thật sự dành cho mỗi người

Cái Thuở Ban Đầu Lưu Luyến Ấy
Trong mọi cuộc tình, thường có nhiều nguyên nhân đưa đẩy lứa đôi đến yêu đương. Có thể yêu nhau vì nết na, vì tài năng, vì chung một ước mơ... nhưng người ta có thể nhân danh tình yêu để chiếm đoạt thể xác, những toan tính về tiền tài, danh vọng. Ngay trong những cuộc tình đẹp nhất, lý tưởng nhất lứa đôi cũng chỉ đồng cảm, tương đắc, bền bỉ với một số điều mà họ cho là quý giá nhất theo quan niệm riêng của họ. Có thể nói xưa nay chẳng có cuộc tình nào hoàn toàn giống nhau, vì có rất nhiều động lực khiến họ yêu nhau. Ông bà mình thường bảo: "Trai yêu bằng mắt, gái yêu bằng tai". Sau những xúc cảm ban đầu, một trong hai bên có thể bị một vài động lực không trong sáng, không lành mạnh, làm nảy sinh lắm dạng tính toán: yêu được gì và không yêu được gì?

Tình Tạm Bợ : Đùa với chính mình

Chưa gặp người mà mình hoàn toàn ưng ý, nhưng cử chỉ lả lơi thân mật với người nào khiến bạn cho là tạm được để xoa dịu nỗi trống vắng. Làm cho người kia thích thú rằng mình có bản lĩnh làm người khác si mê, để khỏi mang tiếng là mình không có duyên. Trong tình yêu này, họ không cần gắn bó cho lắm, không cần phải nhớ nhung đợi chờ. Có thể cùng đi chơi với nhau nhưng sẵn sàng cắt đứt bất kỳ lúc nào. Có khi họ đùa giỡn với chuyện tình yêu để xem phản ứng mới lạ của người kia trong sự "yêu dại khờ"!

Tình Lừa Dối : Mua Bán Danh Lợi

Một trong hai người không yêu thật sự. Chỉ yêu "cái gì đó" và họ muốn lợi dụng, dựa hơi uy thế của người kia để dễ bề làm ăn cho mình, hoặc tìm cách tráo trở tiền bạc, tài sản của người kia chuyển sang tay mình. Khi đã đạt được mục đích, nếu không từ bỏ người kia thì họ cũng đối xử tệ bạc không ra gì.Thật ra đây không phải là tình yêu mà chỉ là sự lừa dối tình yêu. Hay nói cách khác, họ treo bảng hiệu tình yêu để lừa dối, mua bán danh lợi.

Tình Buông Thả: Đánh Cược Tương Lai !
Điểm chính trong tình yêu này là những thú vui vật chất. Đối với họ, đẹp và vui đứng hàng đầu. Họ tỏ ra chăm lo, tận tình chăm sóc người yêu nhưng thật ra chỉ khéo léo "đóng tuồng" lấy lòng, làm mê hoặc người yêu, săn đón người yêu vào những thú vui xác thịt.Họ có thể đang yêu người này ở nơi này nhưng vẫn lả lơi với người khác ở nơi khác, tìm thêm những thú vui ngắn hạn qua đường. Họ có thể mưu cầu ở tình nhân này để vun vén tình nhân khác.

Tình Ích Kỷ: Sở Hữu Người Yêu !
Họ tận tình chăm sóc người yêu với những phương tiện họ có được. Đổi lại, người yêu phải gần như vật sở hữu của họ. Công việc làm ăn, giờ giấc làm việc, giải trí đều theo chương trình của họ. Người sa cơ thất thế cần dược bao bọc, lúc đầu có thể cảm thấy an lòng, nhưng chẳng bao lâu có thể nhận ra rằng mình đã bán mình cho một thứ tình yêu ích kỷ.Hoặc là họ đành lòng buông xuôi, đau buồn ngấm ngầm nhưng vẫn che đậy, khoe khoang với người xung quanh về những tiện nghi mà họ có được. Hoặc là phản ứng bực bội, vùng vằng, đòi lấy một chút tự do riêng tư. “ Chim sáo sổ lồng ” là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Tình Sâu Đậm : Chia Bùi Sẻ Ngọt !
Tình thương lấn trội hơn yêu đương say đắm, hầu như vắng bóng những cuộc chơi vui nhộn. Họ thương nhau vì "nết ăn nết ở trăm đường khéo khôn", vì chăm chỉ làm ăn, họ cùng quan tâm chăm lo cho nhau. Lúc đầu có vẻ như cứng nhắc khô khan nhưng về sau có thể phát triển thành tình yêu sâu đậm qua những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi trên đường đời.Tất nhiên là trước khi đi đến hôn nhân, đôi bên cũng phải biết về khả năng làm việc, thu nhập cũng như vốn liếng của nhau. Nhưng cũng không nên vì thế mà lạc vào chiều hướng hơi thực dụng. Những động lực yêu đương mang tính vị kỷ như giàu sang, chức vị, hình thức, cân đo bằng tiền ... chỉ có thể tạo nên những cuộc tình hãnh diện bề ngoài nhưng chưa hẳn là đẹp đẽ, vững bền.