Lọ Lem thời @
|
Như đã được "tường thuật" trong truyện cổ tích, vì hay đi chơi qua đêm, chiều hôm ấy trước khi đến lễ hội, Lọ Lem được ba dặn:
"Đêm nay nếu con còn đi quá 10 giờ khuya, leo cổng vô nhà, ba sẽ cho mày 20 cây... roi mây làm vốn trước khi ra khỏi nhà!" Lọ Lem nghe nói ớn lắm, bèn cài chuông điện thoại hẹn 9 giờ 45. Đêm lễ hội diễn ra tưng bừng, Lọ Lem mải mê đến độ chuông điện thoại reo, vẫn ráng chơi thêm 10 phút. Tới khi sực nhớ ra cái hẹn của ba, nàng bèn cắm đầu cắm cổ chạy, thế là một chiếc giày bị văng ra lúc nào hổng hay! Về tới nhà trễ 15 phút, ba thấy Lọ Lem có... tiến bộ, chỉ "tặng" 10 cây roi mây sau đó tha bổng! Số roi trên vẫn đủ khiến Lọ Lem nằm bẹp suốt hai ngày không đi nổi một bước. Nằm buồn, Lọ Lem sực nhớ câu chuyện cổ tích xưa, nàng bèn online, thế là biết tin: Đêm qua, sau lễ hội, một hoàng tử đã lượm được chiếc giày lạ, nay viết lên blog, nếu ai chứng minh được mình là chủ nhân của chiếc giày, hoàng tử sẽ ngay lập tức... cặp bồ! Lọ Lem nén đau, bò ra đường ngoắc vội một chiếc xe thồ, tới cà phê "Hai Lai" địa điểm hoàng tử đã hẹn. Đón Lọ Lem là một anh chàng gầy gò, mặt mày xanh như tàu lá, mình mẩy bay ra một thứ mùi hơi... thum thủm. Lọ Lem chẳng lấy làm lạ, vì hoàng tử thời nay nhiều chàng ăn chơi dữ quá, thành thử thân tàn ma dại cũng hổng có gì lạ! Thấy Lọ Lem hoàng tử hỏi ngay: Nàng lấy gì để chứng minh với ta, đây là đôi giày của nàng. Lọ Lem lập tức rút từ trong bóp ra một tờ hóa đơn: Thưa chàng, đây là hóa đơn mua giày của em! Hoàng tử xoay xoay tờ giấy trong tay, đánh vần một lúc, hai mắt chợt dựng ngược: Cái này là hóa đơn mua giày trả góp đúng không? Lọ Lem gật đầu: Hoàn toàn đúng, bộ anh tưởng "dân chơi" tụi em giàu lắm hả, toàn đồ đi thuê với trả góp không đó! Hoàng tử dòm Lọ Lem thêm lần nữa: Bữa ấy ở lễ hội, ta nhớ các cô gái cô nào cũng đẹp lộng lẫy, sao bữa nay dòm nàng thấy... te tua quá vậy? Lọ Lem thú thiệt: Thưa chàng, đó là trước khi đến lễ hội, em cắt phiếu may mắn trên mấy tờ báo, nên được spa, trang điểm miễn phí, bữa nay hổng có nên dòm hơi xuống cấp! Hoàng tử thở dài: Thôi, ta trả nàng chiếc giày, tụi mình hổng... bồ bịch gì nữa! Lọ Lem nghe nói, bưng mặt khóc òa lên. Hoàng tử vội đặt tay lên vai, nói nhỏ vô lỗ tai nàng: Ta cũng thú thiệt với nàng, ta vốn là hoàng tử thiệt, nhưng đã bị ba má tống cổ khỏi nhà mấy tháng nay vì thi rớt đã 3 năm liền. Hiện ta sinh sống bằng nghề... lượm bịch ni lông, thế nên ta mới phát hiện ra chiếc giày của nàng trong... đống rác trước cửa vũ trường. Ta viết lên blog, hi vọng quen được một em chịu chơi, đặng ta... mượn tiền sống qua ngày. Ai dè gặp phải một nàng còn te tua hơn cả ta! Thôi tình ta đôi nẻo từ đây, nàng đừng buồn nữa nghen! |