Còn yêu là còn hy vọng
|
Còn yêu là còn hy vọng |
|
“Nếu ta yêu ai đó thật nhiều, liệu rằng ta có thể chịu đựng được nếu ngày nào đó ta sẽ bị chia cách với người đó?
Liệu có thể không, khi chúng ta yêu ai đó mà không phải sợ mất họ? Đôi lúc tớ tự hỏi, có thể nào ta sống mà không cần yêu ai không?...” Nhưng, có thể nào ta sống mà không cần yêu ai không? Họ là một gia đình hạnh phúc. Có thể nói như vậy cho đến khi biến cố xảy đến làm thay đổi tất cả. Mọi chuyện bắt đầu từ chuyến đi du lịch Chiangmai, Tang, cô con gái lớn bị lạc trong một cuộc đi chơi với bạn. Cả gia đình quay về Bangkok và sống những ngày chờ đợi đáng sợ. Mỏi mệt rồi tuyệt vọng, họ quyết định đi khỏi Bangkok. Đi khỏi căn nhà tràn ngập ký ức về Tang. Vậy là Tong, cậu con trai còn lại phải tạm biệt tình bạn, tạm biệt tuổi thơ của mình để theo bố mẹ chạy trốn những kỷ niệm đau buồn. Chuyện phim mở đầu như vậy, lặng lẽ và man mác buồn xoay quanh hai gia đình ấy. Cả đoạn đầu tràn ngập tông màu sepia, nó tạo cho người xem một cảm giác xưa cũ, hoài niệm…Đó chính là ký ức. Là những ám ảnh của quá khứ mà sau này những thành viên còn lại của hai gia đình ấy cứ mãi đeo mang. Cao trào bắt đầu từ cuộc tái ngộ tình cờ sau 5 năm của Mew và Tong, hai cậu bé của ngày ấy bây giờ đã là hai chàng trai đang chập chững bước vào đời. Sau ngần ấy thời gian, sau quá nhiều thay đổi - Mew sống một mình suốt 5 năm trong căn nhà cũ kể từ ngày bà nội qua đời. Nhờ làm quen với âm nhạc từ nhỏ, Mew tập tành sáng tác nhạc và trở thành ca sỹ chính của nhóm nhạc teen August. Về phần gia đình Tong, bố cậu rơi vào nỗi tuyệt vọng của trầm cảm và rượu sau ngày con gái mất tích. Tong thì bắt đầu bước vào những rung cảm đầu đời với 1 cô bạn cùng trường. Nhưng cuộc tái ngộ tại quảng trường Siam hôm ấy đã đẩy hai chàng trai vào trò đùa trớ trêu của số phận.
Đó là June, cô gái quản lý cho ban nhạc Aurgust, có ngoại hình và tính cách giống Tang đến kỳ lạ. Câu chuyện đời và những hành động của June đã giúp gia đình Tong nhận ra rằng – Tang đã thật sự ra đi. Hiện tại chỉ có ba người họ mà thôi, và họ sẽ phải tiếp tục sống và chấp nhận điều đó. Đó còn là Ying, cô bé gốc Hoa chuyển đến ở nhà Tong sau khi gia đình đó chuyển đi. Suốt quãng thời gian 5 năm, cô bé gìn giữ mối tình đơn phương, gần như sùng bái, dành cho Mew. Cô bé với những trò bùa phép yêu đương tình nghịch của tuổi học trò ấy những tưởng sẽ chỉ giúp câu chuyện phim bớt nặng nề, nhưng lại chính là người góp phần mở nút thắt cho mối quan hệ của Mew và Tong. Một kết thúc mở. Đủ để cho người xem tự giữ những cảm xúc cho riêng mình, có thể là tiếc nuối, hài lòng, hay đơn giản là cảm thông hơn. Kết phim mang đến một triết lý nhẹ nhàng như chính hai người con gái đặc biệt trong phim đã từng nói – Không thể nào sống mà không yêu ai. Biết yêu và được yêu chính là hạnh phúc, và đừng bao gìơ sợ tình yêu của mình dành cho người khác là quá nhiều. Hãy yêu và làm những điều tốt nhất cho những người bạn yêu khi còn có thể thay vì ôm nỗi lo sợ về một ngày chia cách. Và hãy nhớ, miễn là còn yêu, bạn sẽ còn hy vọng.
Cả bộ phim chuyển tải một nội dung khá nặng với những đề tài tế nhị của xã hội, những tình huống đan xen giữa các mối quan hệ: tình yêu, tình bạn, tình thân… Chính vì thế, đạo diễn đã khéo léo lồng vào phim những câu chuyện nhỏ dễ thương của lứa tuổi học trò, cũng như chọn một đội ngũ diễn viên teen cực kỳ trẻ đẹp và diễn xuất tự nhiên. Góp một phần không nhỏ nữa làm nên thành công của bộ phim chính là nhạc phim. Bộ phim tràn ngập âm nhạc từ đầu đến cuối. Đặc biệt là những bài hát về tình yêu, tình bạn với ca từ và giai điệu mộc mạc được thể hiện bởi The August band. Chính những yếu tố đó khiến cho bộ phim tưởng nặng nề bỗng trở nên tươi tắn và nhẹ nhàng hơn.
Những thông tin bên lề phim - Đạo diễn, tác giả kịch bản: Chukiat Sakveerakul |


