Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

Còn yêu là còn hy vọng

2008-May-3,06:19

Còn yêu là còn hy vọng

 

“Nếu ta yêu ai đó thật nhiều, liệu rằng ta có thể chịu đựng được nếu ngày nào đó ta sẽ bị chia cách với người đó?

 

Liệu có thể không, khi chúng ta yêu ai đó mà không phải sợ mất họ? Đôi lúc tớ tự hỏi, có thể nào ta sống mà không cần yêu ai không?...” 

Đó là những trăn trở của một tâm hồn chưa kịp lớn. Phải chăng là rất không vừa vặn? Điều gì khiến một cậu trai mới lớn bỗng nhiên sợ mình phải đặt tình yêu vào người khác chỉ vì cho rằng sẽ có lúc nào đó cậu sẽ mất họ, vĩnh viễn? Để rồi suốt những năm tháng của tuổi thơ ấy, cậu thu mình vào nỗi cô đơn tuyệt đối và xem đó nhưng một vỏ bọc bảo vệ mình khỏi những thương tổn…

Nhưng, có thể nào ta sống mà không cần yêu ai không?

Bố và cả gia đình chuyển đến Rayong để Mew sống cùng bà nội tại Bangkok. Là con trai nhưng Mew lại khá nhu mì, ít nói, lại biết chơi dương cầm nên ở trường cậu luôn bị bạn bè trêu chọc. Mew có một cậu bạn láng giềng học cùng trường tên Tong, nhưng cả hai chưa bao giờ bắt chuyện với nhau. Trong một lần ở trường, Tong đã vì bênh vực Mew mà ẩu đã với đám bạn học. Bắt đầu từ đó, đôi bạn trẻ trở nên thân thiết. Và có lẽ chúng sẽ lớn lên hồn nhiên bên nhau như vậy nếu gia đình Tong không xảy ra biến cố lớn. Rời bỏ nơi đau buồn đó, họ quyết định chuyển đi. Buổi chiều chia ly hôm ấy, Tong buồn bã ngoái đầu ghi lại hình ảnh cậu bạn thân đang khuât dần. Hình ảnh Mew đứng quệt nước mắt thẩn thờ trông theo, nom nhỏ bé và cô đơn…

Họ là một gia đình hạnh phúc. Có thể nói như vậy cho đến khi biến cố xảy đến làm thay đổi tất cả. Mọi chuyện bắt đầu từ chuyến đi du lịch Chiangmai, Tang, cô con gái lớn bị lạc trong một cuộc đi chơi với bạn. Cả gia đình quay về Bangkok và sống những ngày chờ đợi đáng sợ. Mỏi mệt rồi tuyệt vọng, họ quyết định đi khỏi Bangkok. Đi khỏi căn nhà tràn ngập ký ức về Tang. Vậy là Tong, cậu con trai còn lại phải tạm biệt tình bạn, tạm biệt tuổi thơ của mình để theo bố mẹ chạy trốn những kỷ niệm đau buồn.

Chuyện phim mở đầu như vậy, lặng lẽ và man mác buồn xoay quanh hai gia đình ấy. Cả đoạn đầu tràn ngập tông màu sepia, nó tạo cho người xem một cảm giác xưa cũ, hoài niệm…Đó chính là ký ức. Là những ám ảnh của quá khứ mà sau này những thành viên còn lại của hai gia đình ấy cứ mãi đeo mang.

Cao trào bắt đầu từ cuộc tái ngộ tình cờ sau 5 năm của Mew và Tong, hai cậu bé của ngày ấy bây giờ đã là hai chàng trai đang chập chững bước vào đời. Sau ngần ấy thời gian, sau quá nhiều thay đổi - Mew sống một mình suốt 5 năm trong căn nhà cũ kể từ ngày bà nội qua đời. Nhờ làm quen với âm nhạc từ nhỏ, Mew tập tành sáng tác nhạc và trở thành ca sỹ chính của nhóm nhạc teen August. Về phần gia đình Tong, bố cậu rơi vào nỗi tuyệt vọng của trầm cảm và rượu sau ngày con gái mất tích. Tong thì bắt đầu bước vào những rung cảm đầu đời với 1 cô bạn cùng trường. Nhưng cuộc tái ngộ tại quảng trường Siam hôm ấy đã đẩy hai chàng trai vào trò đùa trớ trêu của số phận.


Mew nhận ra rằng - cậu yêu Tong. Chính Tong là nguồn cảm hứng để cậu cho ra đời những bài hát về tình yêu mà theo như lời bài hát đã viết “… Tôi muốn bạn biết rằng một khúc tình ca không thể viết được ra nếu không phải bạn đang yêu. Nhưng nhờ có bạn, tôi đã viết bài hát này thật dễ dàng…” . Chính bài hát đã gắn kết đôi bạn ấy lại với nhau sau nhiều năm xa cách, thậm chí còn xa hơn, nó khiến Tong nhận ra rằng - cậu cũng muốn dành cho Mew một tình cảm tương tự. Để đến một giới hạn nào đó của bộc phát, họ hồn nhiên trao cho nhau những tiếp xúc thân mật, nồng nàn mà không hề hay biết sự chứng kiến của một nhân vật - mẹ Tong.


Từ đó, phim bắt đầu một chuỗi những bi kịch, mà rõ ràng nhất là bi kịch của người mẹ ấy. Mất đi đứa con gái, rồi chứng kiến chồng mình ngày càng suy sụp và tuyệt vọng, đến bây giờ ngay cả đứa con trai duy nhất còn lại cũng “đi sai đường” (đó là cụm từ mà người mẹ ấy đã dùng khi quyết định đến khuyên Mew hãy rời bỏ Tong). Bà bắt đầu suy sụp và mâu thuẫn với những việc mình đang làm. Chính lúc đó, sự xuất hiện của hai nhân vật nữ đã dần dần đưa câu chuyện thoát khỏi những nút thắt bế tắc.

Đó là June, cô gái quản lý cho ban nhạc Aurgust, có ngoại hình và tính cách giống Tang đến kỳ lạ. Câu chuyện đời và những hành động của June đã giúp gia đình Tong nhận ra rằng – Tang đã thật sự ra đi. Hiện tại chỉ có ba người họ mà thôi, và họ sẽ phải tiếp tục sống và chấp nhận điều đó.

Đó còn là Ying, cô bé gốc Hoa chuyển đến ở nhà Tong sau khi gia đình đó chuyển đi. Suốt quãng thời gian 5 năm, cô bé gìn giữ mối tình đơn phương, gần như sùng bái, dành cho Mew. Cô bé với những trò bùa phép yêu đương tình nghịch của tuổi học trò ấy những tưởng sẽ chỉ giúp câu chuyện phim bớt nặng nề, nhưng lại chính là người góp phần mở nút thắt cho mối quan hệ của Mew và Tong.

Một kết thúc mở. Đủ để cho người xem tự giữ những cảm xúc cho riêng mình, có thể là tiếc nuối, hài lòng, hay đơn giản là cảm thông hơn. Kết phim mang đến một triết lý nhẹ nhàng như chính hai người con gái đặc biệt trong phim đã từng nói – Không thể nào sống mà không yêu ai. Biết yêu và được yêu chính là hạnh phúc, và đừng bao gìơ sợ tình yêu của mình dành cho người khác là quá nhiều. Hãy yêu và làm những điều tốt nhất cho những người bạn yêu khi còn có thể thay vì ôm nỗi lo sợ về một ngày chia cách. Và hãy nhớ, miễn là còn yêu, bạn sẽ còn hy vọng.

Cả bộ phim chuyển tải một nội dung khá nặng với những đề tài tế nhị của xã hội, những tình huống đan xen giữa các mối quan hệ: tình yêu, tình bạn, tình thân… Chính vì thế, đạo diễn đã khéo léo lồng vào phim những câu chuyện nhỏ dễ thương của lứa tuổi học trò, cũng như chọn một đội ngũ diễn viên teen cực kỳ trẻ đẹp và diễn xuất tự nhiên. Góp một phần không nhỏ nữa làm nên thành công của bộ phim chính là nhạc phim. Bộ phim tràn ngập âm nhạc từ đầu đến cuối. Đặc biệt là những bài hát về tình yêu, tình bạn với ca từ và giai điệu mộc mạc được thể hiện bởi The August band. Chính những yếu tố đó khiến cho bộ phim tưởng nặng nề bỗng trở nên tươi tắn và nhẹ nhàng hơn.

 

Những thông tin bên lề phim

- Đạo diễn, tác giả kịch bản: Chukiat Sakveerakul
- Diễn viên: Witwisit Hirunwongkul (Mew), Mario Maurer (Tong), Laila Boonyasak (Tang/June), Kanya Rattanapetch (Ying)…
- Những hạng mục được đề cử trong LHP Châu Á 2008: Mario Maurer (Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất), The August band/Flure (Nhạc phim hay nhất).

Người viết: thien than Mục:
(0) nhận xét | Gửi cho bạn bè

Viết nhận xét
nhận xét: