Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

Con gái và những "năng lực tiềm ẩn"

2010-Jan-14, 06:39
 
 

Đôi khi, phe kẹp tóc không nhận ra những điều này. Chỉ cho đến khi có một vài tình huống xúc tác, các khả năng này mới dần được bộc lộ...

 

Làm con trai lúng túng

Tình hình: Bị con trai chọc, con gái cố kiềm nén cơn giận hết mức, nhưng khi đã "tức nước vỡ bờ" thì món vũ khí lợi hại nhất được con gái lôi ra: Nước mắt. Đến lúc này thì con trai hoảng sợ thật sự và tìm mọi cách để "ngăn lũ". Sự bối rối, lúng túng xuất hiện liên tục...Chà, với món "vũ khí" có một không hai này thì con trai sẽ còn khổ dài dài. Vậy nên chớ dại mà chọc con gái giận nhé!

Tuy nhiên: Lạm dụng quá sẽ dẫn đến tác dụng ngược. Khóc một tí để được XY bảo vệ, che chở thì không sao. Nhưng nếu đụng chuyện là nước mắt chảy ròng ròng thì phe kia "ngán tận cổ" đấy! Vì vậy, hãy "sử dụng" hợp lí nhé!

Khiến XY cười

Chuyện là vầy: Nhìn con gái cứ vò đầu bứt tóc khi phải lên bảng trả bài, rồi cuống lên, làm mọi thứ rối tung, con trai không thể nhịn cười được. Con gái thường có những nét "con nít" rất ư dễ thương, và con trai nhìn vào thấy là lạ...Đôi khi, sự "ngây thơ giả vờ" (trong một số tình huống) sẽ khiến con trai rất lấy làm thích thú...

Chống chỉ định: "Giả nai" quá mức. Con trai thích con gái cùng ngồi tranh luận một bài Toán hóc búa với mình thay vì phải nghe một câu hỏi đại loại như: "Tại sao tớ và cậu lại trở thành bạn của nhau được nhỉ?"

Gây cho "phe kia" sự ấn tượng

Đôi khi, nét cá tính tạo nên sức hút mạnh nhất, chẳng hạn sự phản biện ở một quan điểm nào đó, gu ăn mặc thời trang khác lạ (nhưng không "khác người" nhé), trả lời câu hỏi "bắt bí" một cách khôn ngoan...Con trai hay ngưỡng mộ sự bản lĩnh, đặc biệt là khi chứng kiến được phong cách của những cô nàng XX hiện đại.

Dù vậy, con trai vẫn không muốn con gái "trên cơ" mình quá nhiều. Sự chênh lệch dễ khiến họ "mặc cảm". Hãy để cho phái mạnh có cơ hội được là "cây cao bóng cả" cho XX.

Duyên ngầm

Nụ cười mỉm, cái vuốt tóc, cách chống cằm, những cử chỉ cảm xúc biểu hiện trên nét mặt..., tất cả đều mang một cái gì đó rất riêng của mỗi XX, luôn khiến con trai rung động. Và mỗi XY lại có một "gu" khác nhau, vậy nên không khó để giải thích cho câu hỏi: "Tại sao cậu A thích cô B trong khi cậu C lại thích cô D". Nụ cười mỉm của cô bạn này gây ấn tượng với anh chàng kia, nhưng cái vuốt tóc của cô bạn kia lại khiến anh chàng nọ xao xuyến...

Hãy cố phát huy những ưu điểm này.

o0o

"Năng lực tiềm ẩn" chỉ có ích trong một số trường hợp. Đừng lạm dụng, vì rất có thể, bạn phải chịu "tác dụng phụ" đấy!

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Bí mật

2009-Sep-12, 02:25
 

Lúc nhỏ, như bao đứa trẻ khác, tôi thường hỏi ba: “Con được sinh ra thế nào hả ba?”

 

Ba tôi hơi lúng túng, nhưng ông trấn tĩnh rất nhanh. Đưa ngón trỏ lên miệng, “suỵt” một cái, ba nói thầm thì vào tai tôi: “Ba chưa nói được. Ai cũng có bí mật, con yêu”.

Lên 6 tuổi, cậu tôi từ nước ngoài về. Đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu và rất đỗi ngạc nhiên vì cậu tôi...không thể nhìn thấy ánh sáng. Khi đó, tôi ngô nghê hỏi cậu mà không biết đã xoáy sâu vào nỗi đau của người trai trẻ: “Tại sao cậu lại không nhìn thấy cháu hả cậu?” Cậu vuốt mái tóc hoe hoe đỏ của tôi, nói như nựng: “Bí mật! Lớn lên rồi cháu sẽ biết thôi mà”.

Tôi học lớp 6. Trong lớp có một đứa bạn lúc nào cũng lầm lầm, lì lì. Khối 6 của trường có bài tập bơi nhưng nó nhất quyết không chịu xuống nước dù cô có làm công tác tâm lí thế nào, thậm chí doạ cho điểm 0, nó cũng vẫn không chịu học bơi. Cuối cùng, cô gọi nó ra và nói chuyện riêng. Chẳng biết nó thuyết phục cô thế nào mà không phải tập bơi nữa. Hỏi thì nó chỉ bảo: “Không thể nói được. Đó là bí mật của tui!”

Lên cấp III, thằng bạn thân thường ngày vẫn “mày tao chí tớ”, chẳng khác nào hai tên bạn con trai, bỗng một ngày không gọi tôi là “mày” nữa mà xưng tên nghe rất “chói” tai. Thường ngày đến nhà chơi, cu cậu vẫn cởi trần, quần đùi thì bây giờ, nắng như đổ lửa hắn cũng chẳng thèm “bán khoả thân”. Tôi tò mò hỏi “Mày bị sao thế?” Mặt nó đỏ tía tai: “Thiên cơ bất khả lộ. .... còn lâu mới nói cho .... biết!”

Cứ thế, cứ thế, tôi lớn lên cùng với rất nhiều điều bí mật của những con người xung quanh mình. Ai cũng có bí mật, nhưng cuối cùng bí mật cũng chẳng thể giấu mãi. Bởi vì tôi tò mò, và tôi khám phá tất cả những gì tôi muốn.
Tôi biết rằng, tôi được sinh ra từ tình yêu thương của cha mẹ. Thế là đủ. Tôi biết cậu tôi không thể nhìn được vì lúc nhỏ bị một trận sốt ác tính cướp đi đôi mắt. Tôi biết cô bạn của tôi vì trong quá khứ, một lần ra sông tắm, bị chuột rút suýt chết đuối, vì vậy mà nó sợ nước đến hãi hùng. Tôi biết điều đó. Tôi cũng biết rằng thằng bạn thân của tôi đã lớn. Kì diệu hơn, nó đang “cảm cúm” tôi, tình bạn lớn dần theo năm tháng và bỗng chốc quay ngoắt 360 độ cho một tình yêu trà sữa (rất ngọt ngào).

Những bí mật, dù cho mọi người không muốn nói ra, nhưng nếu ta biết quan tâm tìm hiểu, bí mật sẽ không còn bí mật nữa. Trên tất cả là tháo gỡ những bức màn bí ẩn để hiểu nhau hơn, trân trọng nhau hơn và yêu nhau hơn.

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Một tỷ điều ước

2009-Sep-12, 02:25
 

Có một anh chàng xấu xí, lười nhác và hậu đậu nhưng lúc nào cũng muốn mình trở nên đẹp trai, tài giỏi trong mắt người khác.

 

Anh ta tỏ tình với biết bao cô gái nhưng đều bị từ chối. Anh ta đi xin việc nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Cuộc đời của anh ta là chuỗi những thất bại. Một hôm, vì quá tủi thân, anh chàng ngồi bệt xuống đất và khóc nức nở. Bỗng nhiên có một vị thần hiện ra và nói

 

- Chàng trai trẻ, ta sẽ cho con một điều ước, con muốn ước gì nào?

 

Quá vui mừng, anh chàng liền suy nghĩ ngay đến điều ước mà mình được hưởng. Nếu ước mình trở nên đẹp trai thì mình sẽ có nhiều cô gái theo đuổi, nhưng tính hậu đậu và sự lười biếng của mình sẽ chẳng giúp ích được gì để tìm một công việc ổn định. Như vậy mình sẽ ước mình trở nên tài giỏi, nhưng gương mặt xấu xí này sẽ chẳng thể thu hút được ai. Hay mình sẽ ước cả hai, nhưng sau khi có những điều đó rồi, mình còn muốn nhiều hơn thế nữa..

 

Cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ, anh chàng liền đưa ra quyết định

 

- Thưa thần, con muốn có một tỷ điều ước nữa.

 

Cứ tưởng mình sẽ bị trừng phạt vì tội quá tham lam. Nhưng không, vị thần liền gật đầu và anh chàng đã sở hữu trong tay một tỷ điều ước. Ngày qua ngày, những điều ước mang đến cho anh chàng một cuộc sống toàn diện. Anh trở thành một người đẹp trai, thông minh, tài giỏi. Một người hoàn hảo khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.

 

Trên đường từ cơ quan trở về nhà, anh ta ước sao cho mình không phải vướng vào những đám đông kẹt xe, con đường sẽ ngắn lại. Lập tức, anh thấy mình bay đi trên không và đáp xuống ngay cánh cổng nhà mình. Dễ dàng và nhanh chóng.

 

Nhìn ngôi nhà tồi tàn, anh chàng ước nó sẽ trở thành một ngôi biệt thự sang trọng. Lập tức, ngôi biệt thự hoành tráng đã xuất hiện trước mắt anh. Anh dùng những điều ước để mua sắm cho các vật dụng trong nhà.

 

Khi ngỏ lời với một cô gái và bị từ chối, anh chàng nhớ ngay đến những điều ước và lập tức, cô gái đã đồng ý về sống chung với anh.

 

Chán cảnh phải đến cơ quan làm việc, anh ước ngay mình sẽ có một chiếc ví không đáy. Và anh ta nhanh chóng trở thành người giàu nhất thế giới. Cuộc sống của anh ta bắt đầu đủ đầy, không gặp bất cứ khó khăn, vấp váp gì.

 

Một ngày, khi các phóng viên báo đài đến phỏng vấn và hỏi “Anh nghĩ thế nào là hạnh phúc đích thực?” thì anh chàng bắt đầu suy nghĩ. “Hạnh phúc đích thực là gì? Sao mình chưa cảm nhận được?” Và anh ta hỏi những người bạn của mình thì nhận được những câu trả lời.

 

Hạnh phúc là khi ta trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, để biết rằng ta có một công việc và những hoài bão phải thực hiện.

 

Hạnh phúc là khi ta nếm được mùi vị cay đắng của thất bại, của sự chối từ. Vì lúc đó, ta nhận ra được những bài học quý báu của cuộc sống và có động lực để theo đuổi và vươn lên.

 

Hạnh phúc là khi ta kiếm được những đồng tiền bằng chính sức lực của mình và dùng nó để trang trải cho cuộc sống của chính ta, cho những người ta yêu thương.

 

Đến đây, anh chàng mới giật mình rằng, tại sao ta không cảm nhận được hạnh phúc đích thực đó? Thế rồi anh chàng bắt đầu ước.

 

- Hãy cho con cảm nhận được thế nào là hạnh phúc đích thực!

 

Và anh chàng trở lại là một người xấu xí, lười nhác, hậu đậu cùng với căn nhà tồi tàn của mình và những điều ước đã biến mất. Anh chàng mới chợt nhận thấy, thì ra, hạnh phúc chỉ tìm được trong những khó khăn vấp váp và sự vươn lên không ngừng trong những nỗ lực, chẳng bao giờ hiện hữu trong một cuộc sống mà sự hoàn mỹ đến quá dễ dàng.

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Ngày mai tươi đẹp

2009-Sep-12, 02:24
 

Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn. Nhìn những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng...

 

... trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng đi rồi không bao giờ trở lại.

 

 

Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại. Nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa ?

Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau sáng lạng. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa rực rỡ đó, trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao?

Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến? Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy sinh ra.

Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mãi, nhưng chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng!

Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân.

Ngày mai bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua.

Ngày mai là không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi, kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì.

Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải chiến đấu.

Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.

Ngày mai giống như một tờ giấy trắng! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi.

Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn... Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai chiến thắng người đó, mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.

Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai! Không chờ đợi mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được một ngày mai thực sự tươi đẹp của chính mình.

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Mọi thứ không luôn giống như bạn nghĩ

2009-Sep-12, 02:23

 

Có hai thiên thần, một già một trẻ, đang đi ngao du và dừng lại nghỉ đêm tại một gia đình giàu có.

 

Gia đình giàu có nhưng khiếm nhã đã không cho những thiên thần nghỉ ở phòng khách. Thay vào đó, họ chỉ cho các thiên thần một chỗ trong tầng hầm lạnh lẽo.

Khi đang nằm ngủ, vị thiên thần già nhìn thấy một cái lỗ trên bức tường của tầng hầm. Vị thiên thần liền dậy sửa lại bức tường bằng cách bịt lại cái lỗ. Khi thiên thần trẻ hỏi tại sao làm vậy, thiên thần già đáp, “Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ.”

Đêm hôm sau, hai thiên thần nghỉ chân tại một gia đình nông dân nghèo nhưng mến khách. Sau khi chia cho họ phần thức ăn ít ỏi của mình, vợ chồng chủ nhà nhường chiếc giường của mình để cho các thiên thần nghỉ trên đó. Sáng hôm sau, khi thức dậy, các thiên thần thấy vợ chồng người nông dân đang khóc. Con bò sữa, nguồn thu nhập duy nhất của họ, đã chết ngoài đồng.

Thiên thần trẻ tức giận hỏi thiên thần già, “Tại sao ông có thể để điều này xảy ra? Người chủ nhà đầu tiên có đủ mọi thứ thì ông lại giúp đỡ, trong khi gia đình này rất nghèo khó và sẵn sàng chia sẻ thì ông lại để cho con bò của họ chết.”

“Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ,” thiên thần già trả lời. “Khi chúng ta ở trong tầng hầm của toà lâu đài, ta để ý thấy có một kho vàng được giấu trong cái lỗ trên tường. Nhưng vì tên chủ nhà quá tham lam và ích kỷ, ta đã bịt kín cái lỗ lại khiến hắn không thể tìm ra kho báu.

Còn đêm qua, khi chúng ta ngủ trong nhà người nông dân, thần chết đã đến đây và định lấy đi mạng sống của người vợ. Ta đã xin thần chết lấy mạng sống của con bò thay cho mạng sống của bà ấy. Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ.”

Đôi khi, mọi việc xảy ra không theo ý bạn muốn. Nhưng nếu bạn có niềm tin, bạn hãy luôn tin rằng các thiên thần luôn bên bạn để sắp xếp mọi chuyện xảy ra có lợi cho bạn. Chỉ có điều, có thể phải mất một thời gian sau bạn mới nhận ra được điều đó.

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Con bướm

2009-Sep-12, 02:23
 

Một người tìm thấy một cái kén bướm. Đến ngày nọ, một cái lỗ nhỏ xuất hiện. Anh ngồi chăm chú theo dõi con bướm trong vài giờ đồng hồ khi nó vùng vẫy tìm cách chui ra ngoài qua cái lỗ nhỏ đó.

 

 Rồi dường như nó không có thêm một tiến triển nào nữa. Trông cứ như thể nó đã làm hết mức có thể rồi và không thể xoay xở gì thêm được.

Vì vậy, người đàn ông quyết định giúp con bướm. Anh lấy một cái kéo và cắt cái kén.

Khi ấy, con bướm dễ dàng thoát ra. Nhưng nó có một cái thân căng phồng và đôi cánh nhỏ bé, teo quắt.

Người đàn ông tiếp tục quan sát con bướm bởi vì anh mong đợi rằng, đến một lúc nào đấy, đôi cánh của con bướm sẽ to lên và dang rộng ra để có thể nâng được phần thân, trong khi cùng lúc ấy phần thân sẽ nhỏ đi.

Chẳng có điều gì xảy ra cả! Trong thực tế, con bướm dùng cả cuộc đời còn lại của nó bò loanh quanh với một cái thân căng phồng và những chiếc cánh nhăn nheo. Nó không bao giờ có thể bay được.

Người đàn ông, tốt bụng nhưng hấp tấp, đã không hiểu rằng chiếc kén chật hẹp và sự chật vật của con bướm để chui qua được cái lỗ nhỏ ấy chính là cái cách mà Tạo Hóa buộc chất lỏng trong thân con bướm chảy vào cánh để sẵn sàng cho nó cất cánh bay ngay khi nó thoát khỏi cái kén và giành được sự tự do.

Đôi khi, những cuộc đấu tranh chính xác là những gì chúng ta cần trong cuộc sống của mình. Nếu Tạo Hóa cho phép chúng ta trải qua cuộc sống mà không có bất kỳ trở ngại nào thì điều đó sẽ làm chúng ta trở nên “tàn tật”. Chúng ta sẽ không mạnh mẽ như đáng lẽ ra chúng ta đã có thể. Chúng ta sẽ không thể bay cao!

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Câu chuyện về một hòn đá cô đơn

2009-Sep-12, 02:21
 
Từ rất lâu rồi, Ngọc lục bảo (Emerald) luôn được mọi người yêu mến vì nó là một trong những loại đá quí...

 

...tạo nên sự quyến rũ cho nữ giới cũng như sự sang trọng cho những ai sở hữu nó. Nhưng bản thân Ngọc lục bảo thì không như vậy, nó mặc cảm vì không có vẻ kiêu sa của hồng ngọc, hay vẻ thùy mị của ngọc trai. Bên cạnh đó, nó thấy rằng ít ai có thể đeo nó khi đến dự những buổi tiệc quan trọng vì màu sắc của nó rất kén chọn trang phục và dáng người.

Chính vì thế mà ngày này qua ngày khác, sự tự ti càng lớn dần. Cho đến một ngày nó bị người ta lãng quên thật sự khi người ta nhận thấy nó không còn tỏa sáng và cũng giống như những thứ đá có màu sắc khác. Một thứ đá rất đơn thuần và không có điểm gì nổi bật. Nó dần bị đào thải và bị ném xuống suối để sống cuộc sống của đá cuội: lặng lẽ và cô đơn.

Rồi một ngày nọ, có một người thanh niên rất phong độ ghé ngang con suối nhỏ - nơi mà Ngọc lục bảo đang sống. Bất chợt, người thanh niên dừng lại, chàng ngồi cạnh bờ suối và suy nghĩ xa xăm. Chàng bỗng nhiên tâm sự một mình...

Câu chuyện rất lãng mạn về chàng và một nàng công chúa xinh đẹp, thông minh và có một trái tim rất lương thiện. Tiếng lành đồn xa, chàng - hoàng tử của nước láng giềng đã lặn lội đường xa tìm đến.

Chàng yêu công chúa từ cái nhìn đầu tiên nhưng công chúa không muốn lấy hoàng tử vì nàng đang đợi người mang món quà sinh nhật đến cho nàng như lời tiên đoán của bà tiên đỡ đầu:

"Người ấy sẽ là chồng của công chúa vì người ấy sẽ trao cho công chúa một món quà mang đến một vẻ đẹp huyền bí và sang trọng vào bậc nhất. Nó mang đến một chút bí ẩn và quyền lực cho những ai sở hữu nó. Đó chính là một hòn đá với màu sắc rất riêng mà chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết...một hòn đá mang đến hạnh phúc."

Sinh nhật lần thứ 18 sắp đến và công chúa đã chờ đợi người ấy quá lâu, nàng không thể từ bỏ sự mong đợi của mình vào phút cuối. Nhưng công chúa cũng rất yêu hoàng tử!... làm sao đây?... cuối cùng, công chúa lâm bệnh nặng mà không thuốc thang nào hiệu nghiệm. Nàng ốm liệt giường và bất tỉnh cả tuần lễ nay. Hoàng tử rất đau khổ vì ngày ngày phải nhìn thấy vẻ mặt công chúa ngày càng xanh xao.

Cuối cùng, chàng quyết định ra đi tìm hòn đá ấy vì chỉ có hòn đá ấy mới mang lại hạnh phúc cho công chúa, mặc dù biết rằng sau khi tìm thấy hòn đá ấy thì công chúa sẽ lấy người sở hữu hòn đá đó và hoàng tử sẽ là người thua cuộc. Nhưng không còn cách nào khác, thà hy sinh mình chứ chàng không muốn nhìn thấy công chúa chết.

Vậy là chàng đã ra đi, chàng đi đã rất lâu mà vẫn không tìm thấy thứ đá ấy. Cuối cùng, chàng gần như kiệt sức và số phận đã đưa chàng đến con suối nhỏ này.

Nghe câu chuyện cảm động ấy tự nhiên hòn đá chảy nước mắt. Hòn đá cũng biết khóc vì nó có linh tính. Không biết nó khóc bao lâu nhưng nước mắt của nó đã cuốn trôi bao nhiêu rong rêu lâu nay bám trên người nó để lộ ra những đường nét sắc sảo trên cơ thể nó.

Dưới làn nước trong xanh, mát lạnh, vẻ đẹp của nó tỏa sáng lấp lánh và tinh khiết hơn bao giờ hết.

Bất chợt, hoàng tử nhìn thấy hòn đá và nó làm chàng rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy một hòn đá với màu sắc kỳ lạ như vậy. Chàng bước xuống suối và đến gần nó, chàng nhặt nó lên, ngắm nghía và chàng nhận ra đó chính là hòn đá mà công chúa chờ đợi.

Ngay lập tức, hoàng tử mang nó về kinh đô, chàng giao nó cho một người thợ kim hoàn giỏi nhất để gọt giũa lại. Mấy ngày chịu đựng đau đớn đã qua, cuối cùng, Ngọc lục bảo đã về lại với chính mình, về lại với vẻ đẹp gần như hoàn hảo khi xưa. Nó được hoàng tử đem đến tặng cho công chúa.

Rất khẽ, công chúa mở mắt ra, nàng nhìn thấy hòn đá ngay ngày sinh nhật của mình, nàng mỉm cười vì tấm lòng của hoàng tử, nàng khỏi bệnh!

Một tuần lễ sau, hai người tổ chức một lễ cưới rất đẹp và trang trọng. Công chúa không hề đeo bất kỳ trang sức nào ngoài chiếc nhẫn có đính một viên Ngọc lục bảo. Ngọc lục bảo rất tự hào vì nó chính là món trang sức quí giá nhất được công chúa trân trọng đến thế.

Ngay phút giây trọng đại nhất, bà tiên đỡ đầu xuất hiện, bà chúc công chúa một lời chúc cho hạnh phúc của hai người. Đoạn, bà đặt tay lên viên ngọc lục bảo và nói:

"Không phải thời gian làm người ta lãng quên ngươi, Ngọc lục bảo! Mà ngươi bị lãng quên vì ngươi không cố gắng tự làm mình tỏa sáng. Ngươi biết không, ngươi là một tạo vật của Thượng Đế. Không có một thứ gì Thượng Đế tạo ra lại vô dụng cả, ngươi quá tự ti và chính sự tự ti khiến ngươi không nhìn thấy cái đẹp trong chính ngươi. Có thể với người này ngươi không là gì cả nhưng với người khác ngươi lại có một ý nghĩa to lớn... và sự thật đã chứng minh điều đó".

Nói xong, bà tiên biến mất, nhưng Ngọc lục bảo đã suy nghĩ rất nhiều. Từ đó, Ngọc lục bảo đã luôn tỏa sáng với một vẻ đẹp rất riêng, không lẫn lộn với bất kỳ thứ đá quí nào và nó đã được trân trọng cho đến ngày nay.

Cuộc đời đẹp nhất khi chúng ta là chính mình và biết yêu quý bản thân mình.

"Mỗi người sinh ra đều có một ý nghĩa riêng, nếu không thế giới này đâu cần có nhiều người đến như vậy"...

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Tôi chỉ cần một bàn tay ấm

2009-Sep-12, 02:19
 
Ảnh: Wallcoo

“Lọt có tin tui hông?” “Có.” - Con nhỏ nói chắc như đinh đóng cột mà nước mắt nước mũi ngắn dài. “Vậy là được rồi, chỉ cần Lọt tin tui là được rồi.” - Tôi cũng tức tưởi.

 

 

 

 

Tôi nhớ, lần đó, bà Bảy bán bánh mì đầu ngõ đã mắng tôi vì tội ăn cắp ổ bánh mì không. Thực ra thì tôi đâu có lấy, xe bánh mì giờ đó đông quá, tôi phải cực nhọc lách cái thân ốm yếu gầy gò qua bao nhiêu người mới vào được. Rõ ràng tôi đã đưa cho bà Bảy một ngàn , bả cũng đưa lại cho tôi ổ bánh mì, vậy mà khi khách mua xong, túa đi hết, bả thấy tôi ngồi cầm ổ bánh ăn thì lại la lên là tôi lựa lúc khách đông nên lẻn vào ăn cắp. Mọi người vẫn xúm quanh thằng nhóc gầy gò đang sợ đến độ không dám cất tiếng thanh minh. Họ chửi nhiều lắm nhưng tôi nhớ nhất, nhớ đến suốt đời là cái nguýt dài:

“Ôi giời! Cha nào con nấy. Thằng cha đi tù thì thằng con đi ăn cắp là đúng quá rồi. Có cha sanh mà không có mẹ dạy mà…”

Tôi tức lắm. Lúc đó, tôi chỉ muốn nhảy bổ vào mà cào cấu người đàn bà chua ngoa kia, nhưng không được. Tôi không dám. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc đứng khóc.

Lọt chạy đến, kéo tôi ra khỏi đám người đó, chạy băng băng trên con đường làng. Bước chân tôi nhẹ tênh. Tôi thấy mình như cái bong bóng trong tay Lọt, mặc cho nó kéo đi. Mắt tôi nhòe nước…

Nhà tôi ngày trước nghèo lắm, mẹ tôi lại đau ốm liên miên. Tôi vừa chào đời không bao lâu thì mẹ tôi lại lâm bạo bệnh. Thương mẹ, ba tôi đã liều mạng lẻn vào cái nhà giàu nhất làng để ăn trộm, lấy tiền đưa mẹ tôi lên bệnh viện tỉnh. Ba tôi bị bắt, mẹ tôi trở bệnh nặng hơn, không lâu sau thì mất. Suốt thời gian đó, tôi được ba má Lọt, cũng là bạn của ba tôi chăm lo.

Lọt vẫn khóc rưng rức còn tôi thì đã nín từ lâu rồi. Con Lọt nổi tiếng là đứa mít ướt nhất xóm, nhưng đối với tôi, nó là một vị cứu tinh. Bao nhiêu lần tôi bị đánh, bị chửi, bị nói móc, nó vẫn ở bên cạnh tôi, vẫn kéo tôi ra khỏi những cảnh khó chịu đó và vẫn ngồi khóc ngon lành dù chả có ai làm gì nó cả.

Một thời gian sau, gia đình Lọt dọn lên huyện vì ba nó chuyển công tác. Khi nó chuẩn bị đi, tôi đã khóc thiệt là nhiều còn nó thì…còn hơn cả nhiều nữa. Nó nói trong nấc nghẹn:

“Đừng quên Lọt nghen Tí! Mốt có ai ăn hiếp, Tí phải biết cự lại nghe chưa, đừng có đứng đó đợi Lọt tới kéo chạy đi. Giờ, Lọt ở xa lắm, không chạy về kịp đâu…”

Rồi Lọt leo lên xe, đi mất. Ngày ấy, tôi tám tuổi còn Lọt lên bảy.

 

Tôi ở lại, cuộc sống đỡ cực nhọc hơn nhờ công việc mới của ba ở xưởng gỗ, do một ngừơi bạn tù cũ của ba tôi làm chủ. Tôi được ăn học tử tế, những nỗi đau của tuổi thơ giờ đã nằm im trong quá khứ.

Lên cấp ba, tôi thi đậu vào trường chuyên ở trên huyện, ba tôi mừng lắm. Ông biết rằng thằng con trai duy nhất của ông sẽ được giáo dục tốt ở đấy và không phải lầm đường lỡ bước như ba nó nữa. Ngày tôi xách ba lô đi, ông chỉ dặn có một câu:

“Ráng sống làm sao cho người ta đừng coi khinh mình nghen con!”

Ngày đầu tiên bước vào lớp, tôi cứ ngỡ như mình đang mơ. Tôi đã gặp lại Lọt. Vẫn đôi mắt trong veo, long lanh ánh nước, vẫn nụ cười tươi tắn ngọt ngào. Làm sao tôi có thể quên được người bạn ấu thơ dù bao nhiêu năm đã xa cách. Nhưng dường như…Lọt không nhớ tôi. Lọt tên thật là Hoàng Anh, vì ngày xưa má nó đẻ lọt nó ở trong ruộng nên mới gọi luôn như vậy.

 

Có đôi lúc, tôi đứng từ xa, trân mắt nhìn Lọt cười, tôi thấy như có cái gì đó là lạ- một cảm xúc mà trước đây tôi chưa hề có. Cái cảm xúc ấy khiến tôi lúng túng mỗi khi nhìn thấy Lọt, khiến tôi lắp bắp mỗi khi Lọt hỏi bài và khiến tôi luôn ao ước được đến trường để gặp Lọt. nhưng tất cả mọi xúc cảm tuyệt vời ấy dường như vỡ nát khi Bảo - thằng bạn thân ngồi ngay cạnh tôi nói:

“Tao thích Hoàng Anh. Tao sẽ cưa đổ nó cho mày xem.”

Bảo là một thằng con trai phố huyện chánh gốc còn tôi chỉ là một thằng con trai quê mùa sống trọ ở ký túc xá, làm sao tranh lại nó. Hơn nữa, tôi xem nó như anh em, việc gì cũng kể nó nghe, cả việc gia đình lẫn việc ngày xưa tôi bị đối xử tàn tệ. Tôi chỉ giấu mỗi chuyện về Lọt. Đó là một bí mật của riêng tôi.

 

“Thằng Dũng nó làm đó Hoàng Anh, hông phải tui đâu!”

Tôi ngây người khi nghe Bảo nói, tất cả niềm tin của tôi dành cho người mà tôi ngỡ rằng bạn thân đã đổ nhào. Tôi biết, kẻ trộm cái di động của Hoàng Anh là nó. Nó lấy cái di động của Hoàng Anh, rồi đợi đến cuối giờ, giả vờ rằng mình tìm thấy để nhỏ cảm kích. Chính miệng nó đã nói với tôi như thế mà! Nhưng có ra sao nó cũng không ngờ, Lọt nhờ cô giáo kiểm tra từng người và cô đã tìm thấy cái di động trong…hộc bàn của Bảo và tôi.

“Thưa cô, ba bạn Dũng từng đi tù vì tôi ăn trộm, nên em nghĩ…” Bảo chưa dứt câu, tôi đã đấm thẳng vào mặt nó. Bao nhiêu sự giày vò của quá khứ tàn nhẫn ùa về như bão tố. Gương mặt người phụ nữ chua ngoa ngày xưa xen lẫn gương mặt phản bội của Bảo khiến tôi như mất hết cả lý trí. Tôi làm điều mà trước đây tôi đã không dám làm:

“Tao chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là một thằng ăn cắp cả! Mày nghe rõ chưa? Đồ phản bội.” Tôi hét đến vỡ cả lồng ngực rồi…bỏ chạy. Tự nhiên, tôi thèm một bàn tay kéo tôi ngay lúc ấy, một bàn tay thật ấm…

Tôi chạy đi mà không hề biết rằng, phía sau lưng, có một người đã vùng chạy ngay ra cửa…

Tôi ngồi ở bậc cầu thang, im lặng. Lọt đến, ngồi cạnh tôi, thỏ thẻ:

“Tui biết bạn là ai.”

“Tí vẫn còn nhớ Lọt mà, đúng hông?”

“Lọt có tin tui hông?”

“Có.”

“Ừa, tui chỉ cần có vậy thôi!”

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Bí mật của những bài thơ

2009-Sep-11, 05:41
 

Mấy đứa con gái cùng lớp dạo này cứ hay vòi vĩnh gã tặng riêng một bài thơ. Nếu làm không xong, gã chỉ có từ…chết tới chết...

 

Tại sao mình không làm thơ được nữa ? - Gã tự gõ vào đầu “cốc cốc”.

Kỳ thật, một thằng con trai lãng mạn như gã, lúc nào cũng nhạy cảm với những chiếc lá bay, với tình yêu, với buổi sáng, với cơn mưa, với cô bé hay đi ngang khung cửa sổ nhà mình vào mỗi chiều tan lớp, tại sao lúc này lại không nặn nổi một câu thơ?

Mấy đứa con gái cùng lớp dạo này cứ hay vòi vĩnh gã tặng riêng một bài thơ. Nếu làm không xong, gã chỉ có từ…chết tới chết, vì đã lỡ…tự cao một tí, tự hào một tí, chẳng lẽ giờ lại thú nhận rằng gã chẳng thấy có cảm hứng tẹo nào với mùa thu đang về?

Mọi chuyện bắt đầu từ mùa hè năm 11, sau hai tuần nằm ăn chơi phè phỡn ở nhà, gã cảm thấy mình phải làm một cái gì đó cho kỳ nghỉ hè thật là hoánh tráng. Gã tự biết mình lớn rồi, không thể tối ngày cứ ôm Doremon với Songoku đọc được, càng không thể lê la ở các tiệm game bắn súng pằng pằng, sợ thằng em mới 9 tuổi bắt chước học đòi thì nguy to. Mà làm gì là làm gì ? Gã nghĩ mãi...

Và rồi, gã bắt đầu tập viết truyện, một công việc mà nằm mơ gã cũng không nghĩ ra.

-Tại sao ?

- Chẳng tại sao cả. Tui thấy ông có óc sáng tạo, nói chuyện logic, lại viết chữ xấu nên tui gợi ý ông viết truyện, vậy thôi.

-Cảm ơn bà khen. Nhưng liên quan gì đến chữ xấu vậy trời ?

-Sao không. Thì ông có cơ hội rèn chữ viết chứ sao. Mà nè, nói nhỏ cho ông biết là con gái khoái con trai lãng mạn lắm. Ông mà viết truyện hay hay một chút, gửi báo đăng, ông sẽ thành hotboy của mùa hè này.

-Hehe, thiệt không vậy. Mà thôi tui không dám mơ đâu, viết truyện mà đưa cho mẹ tui đọc là chắc tui can đảm lắm rồi, ai dám đăng báo.

-Tùy ông thôi nha, đăng báo là có nhuận bút đó, tha hồ mà đi ăn kem. Không gửi là hối hận ráng chịu à.

-Ặc, nói như bà, làm như là bài tui chắc chắn được đăng báo vậy ?

Vậy là gã viết truyện. Đơn giản như…đang giỡn. Tính chịu chơi, ham học hỏi, gã lao đầu vào tìm đề tài cho truyện đầu tay của mình. Việc đầu tiên là đọc báo chớ còn gì nữa. Ôm nguyên đống báo Mực Tím cũ của nhỏ em ra sau vườn, nằm võng say sưa đọc, đọc tới lúc… trời tối mới chui vào nhà, lên giường đọc tiếp. Hai đứa em, một trai một gái mắt tròn mắt dẹt coi anh Hai nó làm gì mà mê báo dữ vậy. Sau một tuần luyện “nội công”, gã viết một mạch 3 truyện ngắn, phải nói là một kỳ tích. Mà điều quan trọng là gã không dám… khoe với ai, ngay cả nhỏ Lan, người đã cố vấn cho gã “hành nghề” này.

-Nè, hỏi lần chót. Ông có đưa đây không ?

-Đưa thì đưa, nhưng bà hứa là không được cười nha.

-Trời, cười ông chi. Tui để bụng mai mốt đem… kể mấy đứa khác thôi chớ. Hehe

-Ặc, thôi vậy tui trốn luôn.

-Ê ê, đừng trốn, đưa đây, tui giỡn thôi mà. Tui có bà chị làm bên báo Mực Tím, để coi thử rồi tui gửi cho bả xem nha, biết đâu bả sẽ góp ý cho ông viết hay hơn nữa, biết đâu bài ông được đăng...

-Sao, thấy sao? – Gã hồi hộp.

-Ờ… tàm tạm. Để chiều tui đem lên cho bà chị coi. Đi chung hông? Mà nè, sao truyện nào ông cũng chêm 1 bài thơ vô vậy ? Sến quá.

-Sến gì, tại đang viết truyện tự nhiên nổi hứng làm thơ, bỏ vô luôn, hì hì, thấy cũng hay chứ bộ.

Hai đứa lót tót lên tòa soạn, bà chị biên tập viên đọc xong, gật gù, phán:

-Truyện em viết… còn nhạt, phải luyện thêm. Về đọc nhiều sách văn học để biết cách hành văn sao cho hay, và cách triển khai tình tiết cho logic nhé. Mà nè, mấy bài thơ trong đây của em luôn hả ?

-Dạ… của em.

-Ừ, thơ hay đó. Chị lấy riêng ra đăng báo nha. Rất hồn nhiên và dễ thương…

Bà chị nói xong câu đó thì mặt gã đơ như quả bơ, thấy…rạo rực vô cùng. Hai tuần sau, thơ gã lên báo, rồi từ hôm đó gã bỏ hẳn ước mơ viết truyện để chuyển sang làm thơ. Gã viết ào ào, đăng ào ào. Mặc dù đang hè nhưng bọn trong lớp trong khối vẫn cứ râm ran chuyện “thằng Lâm đầu đinh chuyên toán có thơ đăng báo”, tự nhiên gã trở thành hotboy thiệt.

Rồi người ta kỳ vọng vào gã nhiều hơn, bắt đầu từ việc cô chủ nhiệm năm học mới giao hẳn cho gã phụ trách tờ báo tường của lớp. Gã lơ ngơ và tự trách “sao khổ vậy nè trời”, cắm đầu vào hối thúc mấy đứa trong lớp viết bài, viết thơ, viết tùm lum thứ …, cuối cùng tờ báo tường đoạt giải nhì, cô chủ nhiệm tuyên dương làm gã nở lỗ mũi. Còn bọn con gái trong lớp thì thôi khỏi nói, nhìn gã bằng cặp mắt hình trái tim, ngay cả mấy nhỏ lớp chuyên Văn cũng nể gã. Gã sung sướng quá đỗi, mà càng sung sướng, người ta càng làm thơ nhiều. Nhiều hết biết.

Vậy mà hôm nay, ngồi trong lớp với cả chục lời đặt hàng “làm cho tui một bài thơ về mùa thu nha”, gã bế tắc kinh khủng. Gã thấy các bài thơ của gã cứ y như nhau. Tại sao ? Gã tịt hứng làm thơ rồi chăng, hay gã chai lì cảm xúc, hay là số phận gã chỉ được quyền làm có bao nhiêu bài thơ đó thôi? Gã bối rối ghê gớm vì không biết phải nói sao với bọn con gái.

Gã hỏi nhỏ Lan, hỏi mẹ, hỏi cả cô dạy văn, mà không ai giúp được gì cho gã. Quanh quẩn cũng chỉ có mấy câu trả lời chung chung như “Làm thơ là phải có cảm xúc”, hay “hãy thư giãn một chút”. Gã thử hết rồi, chẳng có kết quả gì, trong khi người ta đang kỳ vọng vào gã, phải làm sao đây?

Gã về nhà với tâm trạng chán nản, sau khi ngồi lì trong lớp gần 30 phút để suy nghĩ, mà vẫn chẳng có gì biến chuyển, đành khất hẹn với hàng chục cuốn lưu bút chờ thơ. Mới dắt xe ra cổng thì… xe lại hư. Điên thật! Đúng là không có gì bực bội bằng lúc đang bực bội mà lại gặp chuyện bực bội. Đang loay hoay không biết làm sao kiếm được tiệm sửa xe trong cái nắng chang chang ở con đường vắng teo này, thì một áo dài đạp xe tới…

-Bạn ơi, bạn… Lâm chuyên toán phải không ? Xe hư hả ?

-À… ừ, là mình. Xe hư...

-Bạn gửi xe vào trường đi, mình cho quá giang về nè. Chiều nhờ ba mẹ chở ra lấy xe đi sửa.

-Vậy thì tốt quá. Cảm ơn bạn nha.

Áo dài học lớp chuyên Văn. Hiền, ít nói, không nổi bật nên gã chưa từng biết nhỏ, mà cũng lâu lắm rồi gã không để ý một ai vì mải làm thơ, học hành, có thời gian nữa đâu mà quen bạn bè mới. Bữa nay tự dưng được tám với cô bé một trận vui ra trò, thích ghê! Đường thì xa, xe thì chậm, gã và nhỏ nói đủ thứ chuyện trên trời, dưới đất. Cô bé còn đọc gã nghe vài bài thơ mà cô tập tành làm, gã nhiệt tình nhận xét, cô bé thích thú cười, mắt trong veo như gương. Tự nhiên về đến nhà gã thấy thanh thản ghê gớm, cảm xúc bực bội đã rơi rớt đâu đó dọc đường…

Đêm, gã làm một mạch 3 bài thơ về cô bạn mới quen, 1 bài thơ về con đường vắng của ngày hôm đó. Mừng không kể xiết vì đã có hứng làm thơ trở lại, nhưng điều mừng hơn nữa là gã đã có thêm bạn. Không nhớ bao lâu rồi gã chỉ biết đi học rồi về nhà làm thơ, học bài, sống một cách tẻ nhạt. Tự dưng nhận ra: gã không làm thơ được đơn giản chỉ vì… không có gì để làm, nên người ta mới phải đi nhiều, thấy nhiều mới biết đủ mùi vị của cuộc sống mà đưa vào sáng tác. Chắc gã phải ít làm thơ đi, và gặp nhiều người hơn, để mỗi bài thơ gã viết ra sẽ có một sức sống khác, một cái nhìn tươi mới và đa chiều hơn, đúng không nhỉ?

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

"Sao Băng" (BOF) tập 9: Nụ hôn trước biển khơi, F4 tan đàn xẻ nghé

2009-Aug-21, 02:10


One more time - [Download]

Chiếc vòng rơi mất mà Cỏ vẫn chẳng hề hay biết gì cả vì còn đang bận “tim đập chân run” vì chàng ôm chặt vào lòng mà, thế nhưng Jun Pyo thì lại chẳng hề “ca-mơ-run” gì cả nên chàng ngay lập tức phát hiện ra sự “thiếu vắng” của chiếc vòng yêu quý trên đôi chân thon của nàng. Lúc phát hiện ra vòng đã… không cánh mà bay, nàng vòng vo chống chế để mong … thoát được sự tra hỏi của chàng.

Nhưng rồi thì chính Ji Hoon lại là người đem vòng trả lại, trả Cỏ không trả lại đưa cho Jun Pyo, cứ như trêu tức “đại nhân” ấy! Thế là Xoăn ức thật! Nhưng không phải tức vì Jan Di làm mất vòng mà vì những gì chàng cố gắng làm từ lúc đến đảo đến giờ đổ xuống sông xuống…biển New Caledonia hết rồi còn gì?

Chàng đương nhiên là rất thất vọng và cả ghen điên lên được nữa, bằng chứng là chàng không biết bơi nhưng vẫn mạo hiểm chèo xuồng ra ngoài khơi, đuổi theo Ji Hoon, mặt bừng bừng nóng giận. Hix, liều thật đấy, đã không biết bơi, hùng hục lao ra biển, rồi vứt mái chèo để... tát nước vào bờ =.=.

JOON_C.jpg

151003066_L.jpg

Jun Pyo phát hiện ra Jan Di không đeo vòng chân mình tặng

151001055_L.jpg

151003068_L.jpg

151003067_L.jpg

Sau khi thấy vòng lại ở trên tay Ji Hoon, Jun Pyo đã khá ức chế

151003061_L.jpg

Chàng lập tức lao ra biển theo Ji Hoon

2dl14qc.jpg

02272.jpeg

151003064_L.jpg

151003065_L.jpg

Ji Hoon vẫn lạnh lùng, chẳng (thèm) để ý đến sự thay đổi thái độ của Jun Pyo

Ji Hoon lại dường như chẳng thèm để ý tới biểu hiện của Jun Pyo, vẫn lạnh lùng như thường ngày, chàng tung tăng vui chơi, câu cá cùng Cỏ ngoài bờ biển.

Cùng lúc đấy, Cháo đang “tự sướng” bên bờ biển thì bị Gốm bắt gặp, nàng ù té chạy nhưng vẫn bị chàng đuổi theo, nguyên nhân của sự “trốn chạy” này là vì nàng sợ bị vặn hỏi vụ lỡ lời hôm trước ấy mà. Cuối cùng thì những triết lý của Cháo về “Soulmate” lại lay động được “sát thủ cướp tim”, khiến chàng đăm chiêu suy nghĩ lắm!

02284.jpeg

bof3.jpg

02211191.jpeg

02295.jpeg

02304.jpeg

02297.jpeg

Gốm bắt chuyện với Cháo nhằm "moi" thông tin về anh chàng Cỏ thích


Quyết “ghi điểm” với Cỏ một lần nữa, lần này Jun Pyo đưa nàng lên trực thăng để đi dạo quanh đảo, nhưng chủ yếu để Cỏ thấy được “trái tim của chàng” hiển hiện phía dưới. Một cách tỏ tình quá là lãng mạn và thể hiện đẳng cấp của … con nhà giàu, lại còn thêm một câu “khuyến mại”: “Tôi đã từng quyết tâm, nếu người con gái mà tôi thích xuất hiện.Tôi nhất định sẽ dẫn cô ấy tới đây!”, thế này thì Cỏ làm sao mà “đỡ” được cơ chứ!

02315.jpeg

Trái tim của Jun Pyo

02314.jpeg

Lời tỏ tình trên máy bay thật ngọt ngào phải không nào ;))

Cuối cùng thì cả F4 và Jan Di đều biết nguyên nhân vì sao Ji Hoon đột ngột quay trở về Hàn Quốc, vì Seo Huyn đã có người khác. Và Jan Di cho rằng tâm trạng của Ji Hoon bây giờ là do mình gây ra nên đã tự trách bản thân. Thái độ của Jan Di tất nhiên là không qua mắt được Xoăn, chàng quyết định cho Jan Di một thời gian để quên đi chuyện cũ và chấp nhận mình.

Nhưng tất cả những điều đó như đã sụp đổ trước Jun Pyo khi chứng kiến Jan Di và Ji Hoon đang… kiss ngoài bờ biển. Ji Hoon tất nhiên là … ăn đấm rồi, cướp người yêu của bạn mà… >"<

“Lần này là kết thúc thật rồi. Jan Di, đừng bao giờ nói quen tôi nữa”
. Đây là lần thứ hai Junpyo nói câu này với Jan Di, nhưng lần này thì Xoăn đau khổ thực sự.

151003072_L.jpg

151001059_L.jpg

02364.jpeg

151003074_L.jpg

Nụ hôn trước biển khơi của Ji Hoon với Jan Di đã làm F4 rạn nứt

2q3onpv.jpg

151002036_L.jpg

Jun Pyo đùng đùng bỏ về trước

Ngay sáng hôm sau Jun Pyo lập tức rời khỏi đảo, bỏ lại Jan Di ân hận về những gì đã xảy ra còn F2 lại không hiểu nguyên nhân vì sao. Và đến lúc rời khỏi đảo, Jan Di mới hiểu được ý nghĩa của chiếc vòng Jun Pyo tặng mình: “Người tặng muốn được ở bên người mình yêu trọn đời, không cho chạy trốn mất”. Lòng Jan Di bây giờ mới thực sự biết, mình đang hướng về ai?

Bằng chứng của việc thực sự thương nhớ Jun Pyo chính là lúc Jan Di vẽ vẻ mặt Jun Pyo lúc tức giận, vẻ mặt của Jan Di lúc đó đã nói cho Ji Hoon biết tất cả tình cảm của mình.

Quá ghen tuông và không biết được tình cảm của Jan Di, Jun Pyo đã tuyên bố loại Ji Hoon ra khỏi F4 và đuổi cả Cỏ và Ji Hoon ra khỏi trường. Và như mọi lần, Ji Hoon lại là người bảo vệ Cỏ trước những lời đe dọa của bạn bè ở trường cũng như tìm cách giúp Cỏ ở lại trường.

02462.jpeg

Ji Hoon bị khai trừ khỏi F4 nhưng vẫn ra sức bảo vệ Jan Di

photo_90b.jpg

02508.jpeg

Trong khi Gốm đến nói chuyện với Ji Hoon thì Woo Bin đến khuyên Jun Pyo

Vì chuyện với Cỏ cũng bị F2 biết nên Gốm đã tới gặp thẳng Jihoon để nói rằng, F2 sẽ đứng về phía Jun Pyo và không ai trong F4 giúp đỡ chàng cả. Tuy nói vậy, hai anh chàng “lãng tử hào hoa” này cũng đang tìm mọi cách để giúp cả Jandi và Ji Hoon thoát khỏi cơn nóng giận của Jun Pyo.

Mang trong lòng tâm trạng có lỗi với Jun Pyo, Jan Di rất muốn tìm gặp để nói chuyện nhưng Xoăn cứ tránh mãi không chịu gặp, làm nàng phải đạp xe đạp đuổi theo…ô tô của chàng về đến tận nhà. Dù rất ngạc nhiên nhưng chàng vẫn tiếp tục áp dụng bài “chạy trốn”, vút xe đi mất, đang ngơ ngác thì có một “nhân vật lạ” xuất hiện, giúp Jan Di đuổi theo kẻ trốn chạy kia.

Picture34-1.png

107vynb.jpg

Jun Pyo trốn được Jan Di nhưng lại bị người lạ mặt chặn xe đánh. Dám đánh "đại nhân" Jun Pyo, liệu có thể là ai?

rei429x0.gif

1rei1.jpg

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

“Sao Băng” (BOF) tập 8: Jun Pyo hay Ji Hoon: Sự lựa chọn khó khăn

2009-Aug-21, 02:06


Making a lover -SS501

Hòn đảo New Caledonia xinh đẹp chào đón nhóm F4, Cỏ và Cháo tới thăm. Tất nhiên là Cỏ và Cháo “choáng váng” vì vẻ đẹp của hòn đảo riêng của tập đoàn Shinhwa rồi (chúng mình còn “choáng váng” cơ mà, hòn đảo đẹp tuyệt í).

Sau khi tới khu nghỉ dưỡng riêng của tập đoàn Shinhwa, cả nhóm quyết định đi ngắm cảnh hòn đảo và chơi bời ở đó. Lúc đứng ngoài cửa hàng, Jan Di nhìn thấy Ji Hoon “sunbae” ngồi nhìn “không chớp mắt” vào một bát hoa rất đẹp. Sau khi Ji Hoon đi khỏi, Jandi lại gần để ngắm bát hoa đó và em bé bán hoa đã nói với Jan Di: “Hãy tặng nó cho người chị yêu”. (Là ai đây nhỉ? Jun Pyo hay Ji Hoon nhỉ?)

new caledonia.jpg

Hòn đảo Caledonia thật xinh đẹp :x
151004001_L.jpg

151003055_L.jpg

151001049_L.jpg

1zv724o.jpg

Để chinh phục Cỏ, Xoăn thiếu gia đã làm rất nhiều điều bất ngờ

Trong lúc đi chơi, Cỏ và Cháo gặp một nữ thầy bói, người này nhìn thấy Jandi lập tức nói rằng: “Tôi thấy một người đàn ông. Chồng tương lai của cô. Không chỉ thế, tôi còn thấy bạn tâm giao của cô nữa. Nhưng đó là hai người khác nhau” – Bạn tâm giao và chồng của Jan Di không phải là một người đàn ông đâu. Hix.

 Nữ thầy bói “chốt hạ” bằng câu: “Cô đang đánh mất một thứ rất quan trọng…của người phụ nữ”. Cả Cỏ và Cháo đều hét lên, hehe, 2 nàng này cũng suy nghĩ đen tối đấy chứ. =)). Và khi Jan Di tỉnh giấc thì đấy chỉ là giấc mơ thôi. Phù.

151001051_L.jpg

151001052_L.jpg

Dù là giấc mơ nhưng Jan Di vẫn rất lo lắng...


Nhưng vẫn bị ám ảnh bởi giấc mơ đó nên khi Jun Pyo kéo Jandi đi vì chỉ muốn có khoảng không gian riêng tư của hai người và nhờ Yi Jung “trông chừng” Gaeul nên cả hai nàng gào lên như thể sắp ra chiến trường ấy ;)).

Đây là lần đầu tiên Gốm và Cháo đi chơi riêng với nhau, nhưng Gốm thể hiện ra mặt là chàng chả thích gì Cháo cả, luôn miệng chê nàng nhà quê, mặt thì cau có vào chứ. Nhưng nàng thì mặt trơ rồi, không thèm quan tâm đến “kẻ khó chịu” kia, cứ làm theo ý mình, trèo lên tận trên đỉnh núi.

Chàng đang định không đi theo nàng thì bỗng…một tiếng hét kinh hồn vang lên. Chàng cuống cuồng chạy đi tìm mà không thấy đâu, mặt xanh mét vào rồi thì nàng xuất hiện, hehe, bị lừa rồi. Chàng thì lần trước lừa nàng là Jan Di bị tai nạn, nàng thì lừa chàng lên trên núi, coi như “huề cả làng” nhỉ?

151002035_L.jpg

151002034_L.jpg

Lừa Gốm trả thù vụ làm mình lo lắng, tỷ số Gốm - Cháo: 1 - 1

Trong lúc đấy thì Cỏ và Xoăn đang lang thang trên bờ biển đẹp lung linh và…đang đấu khẩu như thường ngày vẫn thế. Hehe. Và bỗng ở giữa bờ biển tuyệt đẹp ấy lại xuất hiện một bàn …hoa quả ngon lành cành đào (chàng đang cố gắng “chinh phục” nàng cho bằng được đây mà). C

hàng thậm chí còn giúp nàng liên lạc về nhà để nàng yên tâm…ở bên chàng nữa chứ. Quan tâm chu đáo thế không biết! Nhưng khi chàng cởi áo ra thì nàng sợ quá la hét om sòm. Đến khi biết chàng dọa mình mà thôi, nàng liền nghĩ ra diệu kế: “Dưới chân anh có rắn kìa!” Khiến chàng sợ quá, chạy tóe khói luôn. Hehe.

151003056_L.jpg

20081203103306c87bi.jpg

53139848hb1.jpg

Màn cởi áo, tụt... quần của Jun Pyo làm Jan Di vừa ngượng vừa sợ ;))

pyo.jpg

51553295ur0.jpg

Hậu quả là "chàng quần đùi đỏ" phải lĩnh đủ >:)

Đang vui như thế thì trong lúc bơi, Jan Di bị chuột rút, cả hai hoàng tử bạch mã đứng trên bờ nhưng chỉ có một chàng phi thân xuống cứu nàng. Jun Pyo vì bị ám ảnh chuyện hồi nhỏ nên không thể xuống nước và chẳng hề biết bơi, thế là đành hậm hực đứng trên bờ nhìn Ji Hoon lao xuống cứu Cỏ. Chàng đương nhiên là buồn điên lên được rồi, ai mà chịu nổi chuyện như thế cơ chứ!

Thực ra, hồi nhỏ, Jun Pyo từng bị bắt cóc, chiếc xe chở chàng bị cảnh sát truy đuổi và rơi xuống nước, ký ức đó khiến chàng hết sức sợ hãi nước. Và để gỡ điểm với nàng, chàng tự tay vào bếp để nấu ăn, chuyện lạ chưa từng thấy đúng không, và bắt nàng…ăn hết cả bàn ăn >:).

151002033_L.jpg

2en2i41.jpg

40880311hc7.jpg

24287672sq5.jpg

16503253ak0.jpg

Gốm đề nghị xoa kem nhưng Cháo "ứ thèm"

151003059_L.jpg

151003060_L.jpg

151003057_L.jpg

Để Ji Hoon cứu Jan Di khi nàng bị chuột rút, Jun Pyo bỗng nhiên cảm thấy buồn

Vẫn im lặng và bí ẩn như mọi lần, Ji Hoon lặng lẽ rời khỏi bàn ăn, vì lo lắng nên tất nhiên là Jandi đi theo rồi và Cỏ chứng kiến cô bé bán hoa trong làng đưa Ji Hoo bát hoa để tặng cho bạn gái.

Trong bữa tối, Yi Jung hiểu nhầm rằng Gal Eul thích Jun Pyo, quá nóng giận và không bình tĩnh nên Gal Eul đã để lộ ra là Jandi thực ra thích người khác chứ không phải Jun Pyo. Yi Jung, sát thủ tình trường tất nhiên là đoán được điều gì từ những điều Cháo nói rồi.

Jun Pyo lại một lần nữa ghi điểm, không cho Jan Di tơ tưởng gì khác nữa bằng màn pháo hoa lung linh tim bay, lần này chàng cực kỳ mãn nguyện khi nhìn thấy nụ cười tươi rói của nàng rồi. Tâm trạng vui vẻ của Jandi chẳng kéo dài lâu khi Jun Pyo bất ngờ xuất hiện trong phòng mình giữa lúc nữa đêm, nhớ lại những gì bà thầy bói nói làm nàng sợ hãi, nhưng chàng chỉ định vào để….tặng nàng 1 cái vòng chân thôi mà. Hí hí. Có ai tặng quà xong rồi đe dọa tính mạng của người được tặng nếu làm mất không nhỉ?

151004020_L.jpg

Tuy vậy màn pháo hoa ban đêm đã giúp chàng gỡ điểm


Tâm trạng đang vui vẻ, nàng đi tìm Gaeul để khoe nhưng Cháo đã ngủ mất, rồi đột nhiên Cỏ nhìn thấy Ji Hoon đang ngồi một mình ngoài cầu cảng. Cỏ không biết điều gì đang xảy ra với Ji Hoon sau khi anh từ Paris trở về nhưng nghe Ji Hoon tâm sự, Jan Di cảm thấy mình rất có lỗi khi khuyên anh đuổi theo Seo Huyn. Rồi đột nhiên Ji Hoon ôm chặt lấy Jandi lúc Cỏ định ra về vì... quá lạnh.

151003071_L.jpg

151003073_L.jpg

151001057_L.jpg

Bỏ chạy khỏi cái ôm của Ji Hoon, Jan Di lại “đụng độ” ngay Jun Pyo, và vì cảm thấy có lỗi nên Cỏ nói xin lỗi Jun Pyo. Nhưng vì lúc mải bỏ chạy nên đã làm rơi…chiếc vòng chân Jun Pyo tặng....

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

"Sao Băng" (BOF) tập 7: Cứu người đẹp lúc nguy khốn, Jun Pyo công khai tình iu

2009-Aug-20, 09:17

The heart seemed to do it somehow - [Download]

Tiếp tập trước, sau khi đến khách sạn, chứng kiến Oh Mi Ji khóc lóc van xin, Jun Pyo “đại nhân” đã hiểu ra mọi chuyện chỉ là hiểu nhầm, là cái bẫy người khác giăng ra. Chàng đã chạy như bay đến cứu nàng đang bị cả trường “vây hãm” bằng bột, cà chua và đang tuyệt vọng “kinh khủng khiếp” khi nghĩ đến sự chăm sóc của Ji Hoon “sunbae”.

0213.jpeg

Bị vùi dập lập tức Jan Di nghĩ đến "hoàng tử" Ji Hoon

151003043_L.jpg

0221.jpeg

Nhưng thật bất ngờ người cứu nàng lại là Jun Pyo

Tất nhiên là nhìn thấy nàng “thương tích đầy mình”, lòng chàng đau như cắt rồi liên tục “xin lỗi, xin lỗi”. Giờ thì chàng và nàng đã thực sự tin tưởng và hiểu nhau rồi đấy! Đoạn này Jandi khóc sụt sịt như trẻ con, “đại nhân” cũng chăm sóc nàng như trẻ con luôn. Híhí.

Dù lo lắng nhưng chàng vẫn che giấu cảm xúc của mình, vẫn chọc cho nàng tức điên lên và còn mắng nàng té tát vì “ngốc”, cứ để bạn bè đánh cho là sao chứ. (Đúng rồi, ngốc!). Rồi lúc lau mặt cho Jandi, nhìn thấy đôi môi nàng, tim chàng như bắn ra khỏi lồng ngực, phải phi ngay ra ngoài đứng (Hành động này dễ thương chết đi được!).

0229.jpeg

Miệng mắng nàng ngốc nhưng tim chàng lại đang cam-mơ-run :D

Cuối cùng thì 2 chàng “hảo hán” Woo Bin và Ji Yung đã tìm ra “kẻ giấu mặt” đằng sau vụ “vu oán giá họa” này cho Jandi chẳng phải ai xa lạ mà chính là cô bạn Oh Mi Ji thân thiết của Cỏ. Nguyên nhân là Mi Ji đã thích Jun Pyo từ lúc còn học mẫu giáo Shinhwa, nhưng vì bị chê xấu xí nên đã quyết tâm đi nước ngoài để phẫu thuật, thay đổi khuôn mặt, mong một ngày “đại nhân” sẽ để ý đến “con bé xấu xí” Oh Mi Ji.

Thế nhưng, lúc quay về với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần thì Jun Pyo cũng không thèm để ý mà lại đi thích Jandi, một cô bạn bình thường. Chính vì thế mà Mi Ji “không can tâm”, không thể để mất Jun Pyo và tìm mọi cách để hại…chính bạn thân của mình. (Đúng là bi kịch với Mi Ji, vì tình yêu mù quáng mà đánh mất chính người bạn mà mình yêu quý nhất!)

151003044_L.jpg

151002029_L.jpg

Sau khi điều tra rõ ngọn ngành, F2 đưa Oh Mi Ji tới nhà Jun Pyo


0258.jpeg

Jun Pyo hồi mẫu giáo

0255.jpeg

vô tình làm tổn thương cô bạn Mi Ji khiến cô nàng quyết tâm phải xinh đẹp bằng được

0273.jpeg

Oh Mi Ji đúng là đã xinh đẹp hơn, nhưng tâm hồn trong sáng không còn

0263.jpeg

151003045_L.jpg

Tất nhiên, Jun Pyo không thể chấp nhận Mi Ji


151001038_L.jpg

Jan Di cũng không thể tha thứ cho bạn


Phần này Jun Pyo quá tàn nhẫn, khi nói Mi Ji nặng lời, gọi cô bé ấy là “con quái vật”, không có tâm hồn. Tuy là người xấu thì phải trả giá cho hành động của mình nhưng như thế thì Jun Pyo chẳng có gì thay đổi, vẫn tàn nhẫn như lúc chưa gặp Jandi. (Jandi và Mi Ji đã có một kết cục buồn vì câu cuối cùng mà Jandi nói với bạn mình chính là “không tha thứ cho Mi Ji”.

Vết thương đầy người, Jandi được “vinh dự” chính tay đại công tử Jun Pyo băng bó, sát trùng vết thương cho. Lòng nàng dù có sắt đá đến đâu cũng “mềm nhũn” ra chứ còn gì nữa. Nàng chìm vào giấc ngủ với niềm hạnh phúc đó và lúc tỉnh dậy thì….la liệt những gia nhân đứng quanh giường, trưng bày nào là quần áo, giày dép và cả…xe đạp nữa chứ!

02101.jpeg

02102.jpeg

02107.jpeg

"Nạn nhân" Jan Di được đích thân "thiếu gia" Jun Pyo tự tay băng bó ;))

151001040_L.jpg

Sáng ngủ dậy thấy chiếc xe đạp 18 triệu won làm Jan Di choáng

02133.jpeg

Trong khi Jan Di hưởng cao lương mỹ vị ở nhà Jun Pyo

151003047_L.jpg

thì chàng lại đến nhà nàng ăn cơm ;))

Nhưng lúc nhìn giá thì nàng … ngã lăn quay ra sàn nhà, tận 18.000.000 won một cái xe đạp ;)) .Trong khi nàng đang “tận hưởng” sự phục vụ, ăn cao lương mĩ vị ở nhà chàng thì chàng…một mình đến nhà nàng gặp papa, mama nàng, ăn thử… “đồ ăn thường dân” xem sao.

Vì mức độ “thân thiết” và “chịu trách nhiệm” nhiều lần của Jun Pyo và Jandi nên chàng quyết định công khai mối quan hệ cho cả trường, tất nhiên là không ai dám phản đối rồi. Đúng lúc mà Jandi đang “lung lay” nghiêm trọng với Jun Pyo như thế thì bỗng… Ji Hoon quay trở lại đã làm tâm tư nàng đảo lộn hết cả.

Jun Pyo tất nhiên là biết thừa “kẻ phá bĩnh” này nguy hiểm đến mức nào, có thể đe dọa mối quan hệ vừa nhen nhúm của chàng và Cỏ đến mức nào rồi, thế nên, chàng tìm mọi cách để chiếm trọn trái tim nàng, không cho kẻ nào “nhăm nhe”. Hehe.

1_216920784l.jpg

151003050_L.jpg

151003053_L.jpg

Bật mí nhé, chiếc áo khoác Jun Pyo mặc lúc giới thiệu Jan Di làm bạn gái có giá... 6000 đô đấy. Haiz!

151002031_L.jpg

02214.jpeg

Giữa lúc Jun Pyo công khai tình củm thì bỗng Ji Hoon xuất hiện...phản đối làm Jan Di lúng túng

02306.jpeg

Để được tự do mua sắm, chàng chẳng ngại đuổi hết khách trong khu mua sắm Shinhwa


02315.jpeg

Làm Jan Di bất ngờ, Jun Pyo lên kế hoạch vi vu tới Calendonia


2ion41.jpg

10oe0s5.jpg

02334.jpeg

Nhờ cả chàng Gốm đem nàng Cháo theo ;))

Jun Pyo đã thu xếp mọi việc, kể cả bạn Gaul của Jandi cũng bị “sát thủ cướp tim” giúp bạn mình kéo đi cùng Jandi, thậm chí đưa cả một dàn các “chân dài” đến bưng cháo thay nàng, để đưa nàng tới hòn đảo New Caledonia xinh đẹp, hòng chinh phục được nàng hoàn toàn.
Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

"Sao Băng" (BOF) tập 6: Scandal ảnh nóng, Cỏ - Xoăn cạch mặt, Gốm - Cháo "đụng" nhau

2009-Aug-20, 09:13

Lucky

Buổi hẹn hò lần đầu tiên với Jun Pyo “đại nhân” bỗng thành ác mộng (với Jandi) khi bị “nhốt” cả đêm trên tầng thượng cùng với “kẻ khó ưa” Jun Pyo.

Chỉ vì trong lúc “bồng bột”, Jun Pyo muốn thử cảm giác làm dân thường mà ngồi chờ nàng đến bốn tiếng đồng hồ ngoài trời lạnh căm căm, lại còn không mang theo điện thoại để kêu cứu nữa chứ. >.<.

 Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi7095.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi7371.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi7440.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi7519.jpg

Dù lăn lóc sốt nhưng xem ra chàng vẫn mãn nguyện lắm ;))


Kết quả là cả hai bị nhốt cả đêm, chàng thì không quen “khổ” như thế nên tất nhiên là… lăn đùng ra sốt trong khi trong lòng thì có biết bao điều muốn bày tỏ cùng “con bé giặt là” Jandi. Trong lúc tỉnh dậy giữa đêm, thấy mình được Jandi quấn bạt ngàn là chăn quanh người, chàng hạnh phúc đến mức lấy bút ghi lên trên tường, có bạn nào biết chàng ta trong “lúc cao hứng” đã viết những gì hem? ;;)

Đi ra ngoài cả đêm, về nhà tất nhiên là Jandi lo lắng bị bố mẹ mắng cho một trận té tát rồi còn gì. Thế nhưng Jun Pyo đã lại cứu Jandi một lần nữa khi … “chịu trách nhiệm” trước bố mẹ Jandi. Keke.

151001031_L.jpg

151001033_L.jpg

151001036_L.jpg

151001029_L.jpg

151001028_L.jpg

Ngỡ rằng về đến nhà sẽ bị bố mẹ trách mắng, Jan Di không ngờ chàng "Xoăn" đã tính toán đâu vào đấy hết cả rồi ;))

151002027_L.jpg

Jun Pyo làm F2 ngạc nhiên khi tuyên bố "chịu trách nhiệm tới cùng" với Jan Di

Nhưng thông tin hai người hẹn hò qua đêm với nhau thì bị lan truyền khắp cả trường, và tất nhiên, quen với Jun Pyo “đại nhân” thì có khối kẻ nịnh nọt rồi, hí hí, nhưng cũng có nhiều kẻ ghét Cỏ dại ra mặt, trong đó có cả Chân, Thiện, Mỹ và cả …cô bạn thân Oh Min Ji.

Trong khi Jandi cố gắng “rũ bỏ trách nhiệm” mà Jun Pyo “đòi” gánh thì chàng lại công khai tình cảm với nàng trước cả trường khiến nàng… sững sờ, nhăn nhó. Hehe. Thậm chí, trước F4, Jun Pyo cũng công nhận tình cảm của mình, thậm chí còn cho rằng “đàn ông là phải biết chịu trách nhiệm đến cùng”.

Tập hôm nay cũng là tập đầu tiên Cháo và Gốm gặp nhau, và nàng…lập tức bị nụ cười thiên thần của chàng làm cho … “hồn siêu phách lạc”, mắt không chớp nổi. Người đâu mà đẹp thế không biết, cướp tim chỉ bằng một cái chớp mắt. Thế nhưng, khi chàng tỏ ý chê bai cô bạn học từ hồi mẫu giáo của mình thì nàng cũng “trả miếng” ra trò, làm chàng “sững hết cả sờ”. Hehe.

10oe0s5.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi10122.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi10170.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi10302.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi10347.jpg

Gốm - Cháo lần đầu "đụng mặt"


Trong lúc đi chơi với cô bạn thân Oh Mi Ji, Jandi đã bị một anh chàng có gương mặt giống hệt Ji Hoon oppa làm cho ngơ ngẩn, nàng “ngẩn ngơ” nghĩ về sunbae của mình giờ này bên trời Paris. Vì quá buồn mà nàng uống hơi nhiều, mà nàng này có bệnh là uống vào rồi là không còn biết “trời trăng” gì nữa, lại không có Jun Pyo ở bên để bảo vệ.

Sáng ra nàng tỉnh dậy thì…ôi thôi, thấy mình trên giường lạ hoắc, trên gương có dòng chữ bằng son đỏ chót: “Cảm ơn cô vì buổi tối hôm qua”. Tai họa đến thật rồi.

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi10525.jpg

Chàng trai có ngón đàn "Because I'm a stupid" giống hệt bài tủ của Ji Hoon sunbae


Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi11066.jpg

Khi tỉnh dậy, Jan Di đã hết sức sững sờ


Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi11138.jpg

Đúng hôm chàng định thay đổi bản thân vì nàng thì lại gặp chuyện...

151004028_L.jpg

Ho15.jpg

F4 "kẹo mút" thế này chẳng phải rất đáng iu sao :x


Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi11563.jpg

Jun Pyo lạnh lùng nói lời cay đắng :-ss

151001034_L.jpg

Không có F4 bảo vệ, Jan Di lại bị bạn bè "chơi" xấu

Lúc nàng đang lo cuống lên vì chuyện xảy ra thì chàng lại đang vì nàng mà thay đổi con người mình, từ đầu tóc, quần áo đến phong cách ở trường. Chàng đang mong chờ nhìn thấy gương mặt ngạc nhiên của “con bé giặt là” khi trông thấy mình thì “lòng đau như cắt”, ghen đến tận cổ khi nhìn những hình ảnh của nàng…trên giường.

Hix. Mặc Jandi kêu gào giải thích rằng có ai đó gài bẫy mình, cơn ghen đã khiến Junpyo không giữ được bình tĩnh, “đại nhân” đã tuyên bố, “từ giờ tôi không biết cô là ai”. Và hậu quả đi kèm là Jandi bị cả trường “vây đánh”.

031cedfca7a18c0808244dclw2.jpg

151003008_L.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi12233.jpg

Quá lo lắng cho cú sốc của Jun Pyo, F2 quyết định ra tay điều tra

151002024_L.jpg

151002028_L.jpg

Bằng mọi cách các chàng tìm cho ra chân tướng sự việc

Quá lo lắng cho tâm trạng bất ổn của Jun Pyo sau cú “sốc” với Jandi, F2 Ji Yung và Woo Bin lập tức ra tay giúp bạn và giúp Jandi “giải oan”. Hai chàng, một sát thủ đa tình, một gangsta chính hiệu sẽ trổ hết tài năng của mình như thế nào để giúp tìm ra sự thật nhỉ?

Tìm nhanh nhanh không thì ở trường, Jandi bị hành hạ ghê lắm, cả trường còn nhắn tin hẹn nhau ném cà chua vào Jandi nữa chứ, cô bạn thân Oh Mi Ji thì lặn mất tăm, không chịu ra mặt giúp đỡ bạn gì cả.

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi13176.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi13218.jpg

Biết cả trường sẽ ném cà chua vào bạn, Mi Ji liền bỏ bạn lẩn luôn

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi14070.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi14196.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi14180.jpg

... để tìm đến Jun Pyo kêu khóc

Vì Mi Ji này hóa ra đã đến…bên Jun Pyo ở khách sạn mà Jandi đã “bị đặt bẫy”, rồi khóc lóc nói xấu bạn mình (lộ rõ bản chất rồi đây) nhưng bị Jun Pyo “đại nhân” từ chối thẳng thừng.
Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

BOF tập 5

2009-Aug-20, 09:09
Tiếp tập trước, khi đang mải “tự đắc” vì khiến “Cỏ dại” phải thỏ thẻ “xin lỗi” can tội làm bẩn chiếc áo vest mới tinh tươm mới mặc lần đầu của mình, bỗng nghe quản gia nói “mama” đã về đến nhà, lập tức chàng “Xoăn” Jun Pyo mặt mày đổi sắc, tìm cách “tống” Jan Di ra khỏi nhà.

Nhưng vì “mami” sợ cậu con trai “yêu quái” trốn không tham dự buổi đấu giá do bà tổ chức nên đã cho canh phòng cẩn thận, đến muỗi bay ra cung khó lọt nữa là. Bất đắc dĩ, chàng Xoăn đành phải gọi F4 đến cứu viện.

BOF (441).jpg

Chủ tịch Kang Hee So - mẹ Jun Pyo và cũng là người mà F4 rất kiêng dè

bof9.jpgbof5.jpg
bof7.jpgbof8.jpg

Bất cứ khi nào có chuyện gì, F4 luôn cùng nhau chung tay "xử lý"

Trong khi “Cỏ dại” Jan Di còn chưa lường hết mọi nguy hiểm khi phải đối mặt với “Chủ tịch Shinhwa” thì hết Ji Yung thiếu gia với gangsta Woo Bin cá cược hình phạt Jun Pyo đến Ji Hoon “sunbae” dọa dẫm hình phạt Jun Pyo có thể phải nhận nếu để mẹ biết “chơi” với một cô gái con nhà thường dân, đã khiến Jan Di phải rùng mình.

Nhưng may sao, nhờ nụ cười duyên chết người của thiếu gia Ji Yung cùng phản ứng vô cùng mau lẹ của Ji Hoon sunbae mà Jan Di không những lại một lần nữa từ “lọ lem” thành tiểu thư đài các mà còn tạm thời qua được “vòng gửi xe” – ướm hỏi gia cảnh của bà mẹ nghiêm khắc Kang Hee So.

151002022_L.jpg

BOF (444).jpg

Yi Jung - "sát thủ cướp tim" chính hiệu

Tuy nhiên cô gái lạ xuất hiện trong phòng con trai mình vẫn làm Chủ tịch Kang đặt một dấu hỏi, nhất là khi thấy cô nàng xuất hiện trên thảm đỏ, giới thiệu trang phục mới toe của thương hiệu nổi tiếng Bella với bộ dạng chân thấp chân cao, nghiêng ngả trên đôi giày cao gót, chẳng mang chút quý phái của con nhà gia thế chút nào. Chẳng bù cho màn xuất hiện hoành tráng của hai chàng Ji Yung với Jun Pyo trước đó.

So với thái độ thô bạo ở những tập trước, ở tập 5 này, có vẻ như chàng Xoăn đã bớt bị ghét hơn nhiều khi chàng rất tâm lý, chi ngay 10 triệu won không hề ngợi để mua tặng Jan Di cặp kính bơi mà cô nàng chỉ dám thầm mơ ước.

ad1e30a4ad5d14dbd51cd728779dada31231704683_full.jpg

BOF (476).jpg

BOF (477).jpg

BOF (499).jpg

BOF (511).jpg

F4 và Jan Di trong buổi đấu giá

Tuy rằng có cất lời đe dọa “Cỏ Dại”, không cho phép cô nàng uống rượu ở nơi nào không có chàng tay, nhưng nếu không phải thật lòng quan tâm đến cô nàng dễ-gây-họa-khi-uống-rượu này, hẳn Jun Pyo thiếu gia sẽ không thế đâu nhỉ ;))

Không chỉ thấy một Jun Pyo tâm lý hơn, mà trong tập ngày hôm nay, bạn cũng sẽ nhận ra một Ji Hoon thật khác, mang vẻ cô đơn đầy yếu đuối khi chàng rớt nước mắt vì “cô chị” Seo Hyun, lúc lại nóng nẩy và mất bình tĩnh, khác hẳn vẻ trầm lặng, đầy tự kỷ mọi khi lúc thấy Jan Di quỳ xuống xin người chàng yêu hãy ở lại.

BOF (523).jpg

BOF (550).jpg

151003038_L.jpg

151003040_L.jpg

151003041_L.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi2240.jpg

Ji Hoon, cuối cùng cũng chịu "nghe lời" Jan Di, đi tìm hạnh phúc cho mình tận Paris xa xôi

Nhưng rồi, chính trái tim chân thật luôn mong người mình yêu hạnh phúc của Jan Di đã truyền nhiệt cho Ji Hoon quyết tâm ra đi tìm đường…cứu tình yêu tại Paris xa xôi.

Và trong khi Ji Hoon quyết giành lấy tình yêu cho mình thì ở nhà, Jun Pyo cũng tranh thủ “oánh” chiếm trái tim của “con bé nhà giặt là”, khởi đầu bằng một lời mời hẹn hò đầy tính đe dọa. Nhưng tiếc rằng lúc chàng cất lời vàng ngọc cũng là khi máy bay cất cánh ầm ầm phi qua.

Hậu quả là nàng “Cỏ” mải giảnh giật mua hàng giảm giá với mẹ đã quên khuấy mất lời (đe dọa) hẹn hò. Đến lúc sực nhớ thì khi ấy đã trễ quá 4 tiếng. Vốn định không đến nhưng biết Jun Pyo vốn (là chàng khờ :D) chẳng bình thường tẹo nào nên cô nàng vẫn ghé qua, và đúng thật là có một chàng ngốc đang run rẩy trong tuyết lạnh chờ người.

151001032_L.jpg
151003037_L.jpg
151003036_L.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi2813.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi2647.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi3186.jpg

Boys.Over.Flowers.E04.KOR.090113.HDTV.XviD-Ental.avi3262.jpg

151001026_L.jpg

151001027_L.jpg

e012613dd3445fab821bdbef0d4be97a.jpg

Trong khi chàng mải chờ trông thì nàng còn bận xếp hàng mua giảm giá >"<

Buổi hẹn hò nhỡ nhàng tưởng chừng sẽ kết thúc trong êm đẹp bỗng thành thảm họa (với Jan Di) khi nhân viên trông tầng thượng tòa cao ốc vô ý khóa cửa nhốt cả “Cỏ” với “Xoăn” lại với nhau. Không có điện thoại để liên lạc với bên ngoài, xem chừng họ sẽ phải ở bên nhau thâu đêm đấy ;)).
Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

“Sao Băng” (BOF) tập 4: “First-kiss” ngọt ngào

2009-Aug-20, 09:03
Cuối tập trước, sau khi bị Chân – Thiện – Mỹ “chơi” một vố đau, may mà nhờ “hoàng tử thiên thần” Ji Hoon cùng cô chị Min Seo Hyun ra tay giúp đỡ, như có phép màu cô nàng “Cỏ dại” Jan Di như từ lọ lem bỗng thành tiểu thư xinh đẹp đến bất ngờ. Đến nỗi Jun Pyo “đại nhân” nhìn ngẩn ngơ, rơi cả bánh kem nữa là ;)).

BOF (5).jpg

Jun Pyo choáng váng trước Jan Di xinh đẹp

151001025_L.jpg

photo_62b.jpg

Jan Di "bay" trong khi Ji Hoon phải "chở" bất đắc dĩ

Còn đang choáng váng trước “mỹ nữ” Jan Di chưa kịp “manh động” đã thấy Ji Hoon tiến đến mời nàng nhảy (nhờ chị Seo Hyun đẩy ra chứ có phải tự nguyện đâu =.=), vậy là chàng đầu xoăn nhà mình máu dồn lên não, đi xuống phía bể bơi đập bàn phá ghế.

Hùng hổ là thế, nhưng khi bị một chú gián (vô phúc) bay vào người, vẻ yêng hùng của chàng ta mất sạch sành sanh. Rồi lại còn kêu la oai oái, mất bình tĩnh đến nỗi rớt xuống cả bể bơi nữa chứ.

151001022_L.jpg

BOF (68).jpg

BOF (70).jpg

BOF (71).jpg

BOF (74).jpg

BOF (78).jpg

BOF (83).jpg

Hậu quả của màn ép hôn là chàng bị ăn tát một phát >"<

BOF (108).jpg

BOF (114).jpg

BOF (151).jpg

151003026_L.jpg

Tuy nhiên chàng vẫn rất là phởn ;))

Thật may là chàng đã được cứu (hehe, chàng mà “tỏi” thì hết phim à), chỉ tội phải chịu một phát bợp tai can tội lợi dụng ngất xỉu để ép nàng “Cỏ” hôn ;)). Mà trong tập 3 này lắm cảnh “kissing” thế không biết =.=.

Tuy rằng chỉ có mỗi nụ hôn giữa cô chị Min Seo Hyun với cậu em Ji Hoon trong buổi tiệc sinh nhật lần thứ 23, chia tay sang Paris là trọn vẹn, còn đâu toàn là Jun Pyo “đại nhân” giở tính xấu với Cỏ Dại thôi.

151003027_L.jpg

151003032_L.jpg

BOF (232).jpg

Jan Di bị ép hôn đến 2 lần cơ đấy >"<


Không còn e ấp như 3 tập đầu, ở tập 4 này, tình cảm của Jan Di với “hoàng tử” Ji Hoon đã lộ rõ như ban ngày. Điều ấy không chỉ thể hiện bằng nụ cười rạng rỡ trong buổi tiệc đón chị Seo Hyun, khi nàng cùng Ji Hoon khiêu vũ (mà không biết rằng chàng đang thầm mong nàng đừng giẫm lên chân chàng nữa >”<), mà nàng Cỏ còn không ngại quỳ xuống băng ngón tay chảy máu của chàng khi đàn violion đứt dây.

Tất nhiên những điều này không lọt qua mắt Jun Pyo, thế nên chàng đã rất tâm lý, cứu Jan Di một bàn thua trông thấy lúc nàng bối rối sau khi nhìn thấy màn “kissing” lãng mạn của chị-em Seo Hyun – Ji Hoon.

151003031_L.jpg

71002252tj9.jpg

151003025lva4.jpg

151001023_L.jpg

Nhờ Jun Pyo, Jan Di thoát khỏi tình huống khó xử

Và cũng như Jun Pyo “lấy oán báo ơn”, được Jan Di cứu chết đuối mà lại còn luôn tìm cách trêu chọc nàng, lần này đến lượt Jan Di “trả thù”. Hậu quả của việc (vô ý) tu rượu ừng ực đã khiến nàng “Cỏ” lê phê, sau một hồi tát yêu, nàng bỗng kéo chàng “Xoăn” thô bạo lại gần.

Tưởng chừng như một màn kissing lãng mạn nữa lại sắp xảy ra (Jun Pyo đã trong tư thế “sẵn sàng” lắm rồi ý) thì…. ộc ộc ộc. Thôi xong, cái áo vest hàng hiệu của chàng :-“

BOF (317).jpg

BOF (373).jpg

BOF (376).jpg

BOF (380).jpg

Tưởng là được hôn đến nơi, ai dè...

Ngày hôm sau, còn đang mải vui vì dọa được “đầu gấu” phải xị mặt nói lời xin lỗi thì Jun Pyo “đại nhân” nhận được “hung tin”: Mẹ về. Hẳn việc có một cô gái lại trong nhà sẽ làm chàng khó ăn khó nói đây, nhất là mẹ chàng nổi tiếng nghiêm khắc và không thích con nhà thường dân nữa chứ =.=.

Liệu chàng có thể đưa nàng “Cỏ” trốn thoát ra ngoài an toàn không nhỉ? Xem ra tập 5 ngày mai sẽ gây cấn lắm đây ;))

Còn giờ, chúng mình hãy cùng trở lại một chút với cô gái mà Ji Hoon yêu nha. Chị ấy thật xinh đẹp phải không ;)). Không chỉ vào vai một người nổi tiếng đâu, ở ngoài đời Han Chae Young thực sự là một diễn viên – người mẫu nổi tiếng đấy. Chị ấy còn được gọi là Barbie xứ Hàn nữa kia.

70990944ea7.jpg

photo_63b.jpg

Xuất hiện với tư cách là khách mời của phim, Han Chae Young đã để lại ấn tượng khá lớn đối với các fan của BOF trong 3 tập đầu của phim. Nhiều khán giả cho rằng, vai diễn của Chae Young khá giống với nhân vật Shizuka trong manga Con nhà giàu.

Chính vì Chae Young là sao khá nổi và Ji Hoon cũng là người đầu tiên trong F4 thực hiện quay cảnh kissing nên anh ý cũng nhận được ối sự ghen tị đấy ;)). Nói về cảnh quay lãng mạn trong tập 3 này, chị Han Chae Young đã tâm sự: “Làm khách mời của BOF thực sự là một trải nghiệm thú vị. Tôi hy vọng bộ phim này sẽ giành được sự ủng hộ của khán giả”.

1231923478_E03_S04_48.JPG

1231923279_E03_S04_09.JPG

Còn Kim Huyn Joong (vai Ji Hoon) thì nói về cảnh kissing của mình rằng: “Đóng cảnh hôn chị Chae Young tôi phải cố gắng rất nhiều. Hầu như tôi chỉ tập trung vào cảnh này mà không để ý đến xung quanh nên tôi phải xem lại trên tivi để xem mình diễn như thế nào”.

Mà cảnh này, 2 anh chị ấy phải quay đến 3 tiếng liền, từ 6 giờ đến tận 9 giờ tối mới hoàn thành. Hix. Tưởng đơn giản mà không hề đơn giản chút nào nhỉ? Đây cũng là cảnh cuối cùng mà Han Chae Young xuất hiện trong BOF, và nhiều khán giả nhận xét rằng, Chae Young đã hoàn thành vai diễn rất trọn vẹn. :x
Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

"Sao Băng" (BOF) tập 3: Jun Pyo "cưa" thất bại, Jan Di bẽ mặt trước đám đông

2009-Aug-20, 09:02
Mọi chuyện như rối tung lên khi Jun Pyo “đại nhân” bắt đầu để ý, thậm chí là “đổ xiêu vẹo” Cỏ thì nàng lại chỉ quan tâm đến Ji Hoo sunbae. Còn chàng “hoàng tử thiên thân” lại chỉ một lòng một dạ hướng tới Seo Hyun, người mẫu xinh đẹp, người đã lớn lên bên Ji Hoon từ bé.

Một Goo Jun Pyo bướng bỉnh và ngang tàng, chẳng bao giờ thèm quan tâm đến người khác thì bây giờ lại rất lo lắng cho Cỏ khi bị bóng đập vào mặt đến …chảy máu mũi ra. Hehe.

Chỉ có điều là chàng chẳng ngờ được bị “con bé giặt là” “phũ” cho bẽ bàng, lại còn bị “lên lớp” một bài nữa chứ. Dù chàng có mang “sắc đẹp” lẫn gia thế ra dọa cũng chẳng ăn thua. Thế mới nói, tình yêu thì chẳng cần đến những thứ vật chất bên ngoài như thế, nhỉ!

1111.jpg

001101.jpg

0001.jpg

908767.jpg

Jan Di đã rất ngạc nhiên khi biết mình ở nhà Jun Pyo

Thật sự là chẳng có việc gì mà Goo Jun Pyo không làm được ấy nhỉ, chỉ vì “Con bé giặt là” Jandi mà chàng sẵn sàng rời chuyến đi Nauy của trường để…ra biển chọc tức nàng. Hehe. Chàng thì mừng vui ra mặt khi được nhìn thấy nàng, còn nàng thì…mặt đỏ tía tai, tức sôi sùng sục khi nhìn thấy chàng. >.<

Và Jun Pyo đại nhân đã “sôi máu” ghen khi “Con bé giặt là” vì Ji Hoo sunbae mà tới dự buổi tiệc, chấp nhận để Chân, Thiện, Mỹ bôi nhọ trước đám đông. Nhưng rồi chính Ji Hoo và onni Seo Hyun đã cứu Cỏ 1 “bàn thua trông thấy” lúc Cỏ bị “lộ hàng” trước mặt bao nhiêu là người ở bữa tiệc chứ. Hix.

boys-over-flower_081117_3.jpg

200901070000291hcy1.jpg

Hyun Joong.jpg

Trong khi Jan Di "đổ" Ji Hoon, thì chàng lại chỉ thích mỗi "chị" Seo Hyun

Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

“Sao Băng” (BOF) tập 2: “Cỏ Dại” tuyên chiến, “Xoăn” ngơ ngẩn lên mây

2009-Aug-20, 08:55

Sau bao lần nhịn trước thái độ tai quái của Jun Pyo cùng “đồng đảng” F4, cuối cùng “cô nàng vì chính nghĩa” Jan Di đã không thể chịu nổi hơn nữa khi “Xoăn” ép cô bạn thân phải liếm… đôi giày độc nhất đặt hàng từ Phần Lan của mình khi vô ý để kem rớt lên. Khi Jan Di cúi xuống đôi giày của Jun Pyo, những tưởng cô nàng sẽ vì bạn hiền mà hạ mình chịu liếm giày thay.

Nhưng không, bản chất cứng cỏi không chịu khuất phục của cô-gái-luôn-thích-xen-vào-chuyện-người-khác đã khiến mặt mũi của Jun Pyo cũng được nếm kem luôn thể. Đã thế chàng còn bị đính cả mác của cửa hàng giặt là Jan Di lên trán nữa chứ.

01062.jpg


0108 (3).jpg

Ji Hoon ngó lơ trong khi Jun Pyo đại nhân vênh mặt chờ Jan Di cúi đầu


Vốn trước giờ chỉ quen bắt nạt người khác, lần đầu bị “dọa dẫm” lại thế nên chàng Xoăn có hơi “choáng” tí xíu, nhưng đã nhanh chóng “bình tĩnh, tự tin, rất cay cú” khi quyết định dán thẻ đỏ bài trừ Jan Di.

Vậy là thêm một lần nữa, chúng mình lại được chứng kiến một học sinh của Shinhwa bị dán thẻ đỏ của F4 xong sẽ thê thảm đến mức nào. Nhưng khác với anh chàng định nhảy lầu ở tập 1, Geum Jan Di của chúng ta mạnh mẽ và cứng cỏi hơn nhiều, thay vì đến ăn năn xin lỗi như Jun Pyo lầm tưởng, Jan Di “Cỏ Dại” lại “tự xử” mọi buồn bực, tức giận của mình trên góc sân thượng của trường chứ chẳng chịu lép vế hạ mình.

0113.jpg

0101 (1).jpg

0115 (2).jpg

0115.jpg

Trong khi Ji Hoon tiếp tục "ghi điểm"


8.jpg

0119.jpg

Thì Jun Pyo lại bận "tự sướng" với những lầm tưởng >"<


Và cũng ở đây, lại một lần nữa cô nàng bị “hoàng tử trong mộng” Ji Hoon bắt gặp trong tình cảnh dở khóc dở cười, với bộ dạng tèm lem nước mắt nước mũi, dính nhớp bột, trứng đầy người.  

Sau màn kéo violin ở một góc sân trường nắng vàng chiếu rọi đầy lãng mạn, Ji Hoon lại tiếp tục khiến Cỏ Dại “say nắng” bởi những cử chỉ tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại đầy thân thiện với một cô nàng đang bị cả trường tẩy chay.

151001010_L.jpg

1231594862_E01_S11_08.jpg

Trong khi Jan Di "say nắng" thì Ji Hoon lại đang "điên đảo" bởi bóng hồng khác


Cứ thế, mỗi ngày trôi qua, sự cứng cỏi của Jan Di càng khiến Jun Pyo lẫn F4 thích thú vì cô nàng đã làm cuộc sống học sinh tẻ ngắt của các chàng thêm phần sôi động với những bất ngờ khó đoán trước được.

Những tưởng Jan Di cứ mãi âm thầm chống chọi với mọi mưu toan thù địch bắt ép cô nàng cúi đầu xin lỗi, nhưng đến khi bị đồn là… có thai, cô nàng đã không thể chịu hơn được nữa. Và hậu quả là chàng “Xoăn” phải hứng chịu một cú đá trời giáng (Hehe, đáng đời, can tội bắt nạt bạn Cỏ nhiều quá :D).

98766.jpg

Jun Pyo đại nhân vì một cú đá mà tự nhiên thành ngẩn ngơ thơ thẩn


Hẳn là lần đầu tiên bị một cô gái “oánh thẳng cánh” nên đại nhân Jun Pyo chẳng những lúc đó đã lớ ngớ ú ớ chẳng thốt lên mà còn mang cả di chứng ngẩn ngơ, tự sướng quá thể đáng khi cho rằng “Cỏ Dại” Jan Di đang bồ kết mình (Chàng này tự tin quá đáng đến nỗi “sát thủ cướp tim” Ji Yung cũng phải lắc đầu bó tay luôn ý >”<).

So với tập đầu tiên, ở tập kế tiếp này, thiếu gia Yi Jung bảnh trai đã có nhiều đất diễn hơn để phô tài “sát thủ cướp tim” của mình. Chuyện! Anh chàng này nổi tiếng với ngón “hạ gục nhanh tiêu diệt gọn” đối phương chỉ trong 5 giây thôi mà =.=!


0112 (3).jpg

Chàng "sát thủ cướp tim" này mất bao lâu để "hạ gục" bạn ý nhỉ ;))

Kết thúc tập 2, teen nhà mình lại một lần nữa cười đau cả ruột khi “nghía” nàng Cỏ Dại ngụy trang lá cây để trốn sự truy đuổi của những người lạ mặt.

Chà, tình thế hiện tại của Cỏ Dại có vẻ ngặt nghèo quả nhỉ, hết đụng “tổ kiến lửa” F4, nay lại bị chụp thuốc mê bắt đi, liệu rằng đây có là trò-đùa-quá-trớn của “thiếu gia tai quái” Jun Pyo?  Hehe, để bật mí bí mật này dễ ý mà. Chờ 21h tối mai bạn nhé :-“

Vài lời muốn ngỏ:

Tuy “Sao Băng” (BOF) mới đi chỉ lên sóng có 2 tập, nhưng HHT Online đã nhận được rất rất nhiều những phản hồi của bạn đọc. Khen có, chê có, bức xúc và so sánh cũng có luôn =.=.

Nhưng các bạn thân yêu à, “Hành trình Sao Băng” của chúng mình còn đến tận hơn hai tháng nữa, càng về sau sẽ càng hấp dẫn đấy nhé.

Và dù là "Meteor Garden" (Vườn Sao Băng) phiên bản Đài, "Hana Yori Dango" phiên bản Nhật hay "Boys Over Flowers" phiên bản Hàn đi chăng nữa, mỗi bộ phim đều mang dấu ấn của từng thời kỳ, từng đạo diễn và biên kịch nên đều có nét hay riêng. Và chẳng phải mỗi khi “Hana Yori Dango” được chuyển thể từ manga lên chúng mình đều ủng hộ hết sức nhiệt tình đó thôi.

1200x76820-aiaraba_flysky1716.jpg


Tất nhiên, phim nào cũng vậy, đều khó tránh khỏi có những hạt sạn trong phim. Vậy sao bạn không cùng  nhặt sạn giúp BOF nhỉ? Những ý kiến phản hồi của các bạn sẽ được  cập nhật tập hợp để chúng mình cùng chia sẻ với nhau :).

Không những thế, mỗi tuần bạn hãy cùnglàm một cuộc bầu chọn nho nhỏ nhé, bọn mình sẽ cùng vote cho 3 phiên bản được dựng thành phim của bộ manga “Hana Yori Dango”.

Và để xem những tình tiết hấp dẫn ngày một tăng tiến của BOF phiên bản Hàn liệu có “cưa đổ” được các fan kỳ cựu vốn mê tít “Meteor Garden”phiên bản Đài với “Hana Yori Dango” phiên bản truyện và phim không nhé!

4_1991516.jpg


Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Tạm biệt tuổi học sinh

2009-Aug-20, 06:52
Nhanh thật mới đây mà mình đã 18 tuổi rồi. Bây giờ đã rời xa mái trường rời xa bạn bè, nhớ quá đi những kỷ niệm của những ngày đi học. Nhìn thấy các em nhỏ đi học mà mình ước gì có thể quay trở lại được đi học vui chơi với bạn bè. Nhớ những bài giảng của thầy toán, cô văn, thầy lý, cô hoá, và cả những giờ tâm sự với cô dạy giáo dục công dân. Nhớ những ngày trời mưa mà vẫn phải mặc áo dài đi học vào trường quàn áo ướt và lạnh. Bây giờ mình rất muốn được nghe thầy cô giảng bài lúc trước cảm thấy rất chán những bài văn vì nó làm mình buồn ngủ nhưng bây giờ lại rất muốn nghe cô giảng lại.Cũng có lúc hay hờn dỗi với bạn bè, bây giờ nghĩ lại thấy con nít quá đi. Mà làm con nít cũng vui khỏi phải suy nghĩ đủ thứ và lo lắng  Và nhớ nhất vẫn là những kỷ niệm của FCM nhớ lần đi chơi Bình Dương gặp tời mưa tầm tả lúc đó rất lạnh và cũng rất vui. Xuống hồ dầu tiếng còn dọc nước làm đứa nào cũng ướt như chuột lột chơi tạt nước ngồi nói chuyện tâm sự. Khi về tụi nó còn nói là quên ko kéo mình ra xa tập mình bơi nữa chứ đúng là những con quỷ. Những lần thức đến tận 12h đêm và kể chuyện ma lúc đó nếu ko có tụi nó bên cạnh chắc là mình ko dám ngủ. Tình cảm của 12 đứa phòng D3 lại càng gắn bó hơn. Lúc chia tay cũng là lúc buồn nhất đứa nào cũng khóc, ko nỡ rời xa nhau, chỉ muốn thời gian hãy dừng lại. Ước gì có thể tập hợp 12 đứa lại với nhau giống như lúc trước.
Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

Chùm ảnh: BOF ở đảo Jeju

2009-Aug-20, 06:50
Những cảnh quay đẹp nhất trên đảo Jeju vừa được các nhà làm phim Boys Over Flowers tung lên mạng cho các fans chiêm ngưỡng. Đây là những bức ảnh đẹp nhất trong các tập 20.





Ngoài cảnh đám cưới của Jun PyoJae Gyeong, cảnh chụp hình cưới của Jan Di Ji Hoo (không ở trên đảo Jeju), còn có nhiều bức ảnh tuyệt đẹp về 4 chàng trai F4. Trong đó, nổi bật là hình ảnh F4 xuất hiện trên sân vận động Jeju World Cup tại đảo Jeju trong vai trò cầu thủ. Cả 4 con người lịch lãm trút bỏ những bộ cánh sang trọng và hòa mình vào môn thể thao yêu thích, đây là những bức ảnh ghi lại những khoảnh khắc vui vẻ nhất của họ. Trông cả nhóm F4 thật đáng yêu và rất trẻ con.


Cùng ngắm bộ ảnh đẹp của Boys Over Flowers nhé.





















Ngưòi viết: thien than Mục:
(0) Nhận xét | Gửi cho bạn bè

BOF: Yoon Ji Hoo (Kim Hyun Joong) trổ tài… cắt tóc

2009-Aug-20, 06:46
Trong tập phim 22 phát sóng tối 23.3, phim truyền hình Boys Over Flowers của đài KBS2 bắt đầu đi vào cao trào của những tập cuối. Sau khi Ha Jae Kyung (Lee Min Jung) tuyên bố từ hôn, Geum Jan Di (Goo Hye Sun) Goo Jun Pyo (Lee Min Ho) đã có một ngày hạnh phúc bên nhau trong khu nhà nghỉ do chính Jae Kyung sắp đặt. Hai người đã ngồi bên nhau, kể về mơ ước của mình trong tương lai. Nhưng hạnh phúc không kéo dài. Khi việc hợp tác giữa Tập đoàn Shinhwa và JK gãy đổ, mọi bực tức của chủ tịch Kang Hee Soo (Lee Hye Young) đều hướng về Geum Jan Di.





Trước tình hình đó, cựu tổng thống Yoon Suk Young (Lee Jung Gil) – ông nội của Ji Hoo (Kim Hyun Joong) đã đưa Jan Di về ở tạm tại nhà mình. Trong thời gian đó, vì trong lòng giữ chặt tình yêu với Jan Di nên Ji Hoo luôn cảm thấy không thoải mái. Tuy nhiên, tình cảm của cả hai vẫn vô cùng trong sáng, đáng yêu. Khi nhìn thấy Jan Di vụng về ngồi cắt bớt mái tóc bù xù, Ji Hoo đã đề nghị được giúp đỡ cô và anh đã cầm kéo một cách cực kỳ.. sành điệu. Anh đã cắt cho Jan Di kiểu tóc mới gọn gàng và xinh xắn hơn.





Để đáp lại việc này, Jan Di đã giúp Ji Hoo rửa xe. Quan hệ của cả hai rất thân thiết và khắng khít. Trong lòng Jan Di, Ji Hoo như một người bạn, một người anh không ai thay thế được. Còn Ji Hoo, tuy khó xử vì tình yêu với Jan Di nhưng vẫn hết lòng quan tâm, lo lắng cho cô. Trong lúc trò chuyện, Ji Hoo đã đọc thơ cho Jan Di nghe, ngụ ý bày tỏ tình cảm của mình với cô. Nhưng lúc đó, Jan Di ngây thơ lại… ngủ gà ngủ gật.





Tập phim 22 của BOF kết thúc bằng chuyến đi chơi sở thú vui nhộn của Jun Pyo Jan Di để bắt đầu cho "cơn bão" do chủ tịch Kang gây ra trong thời gian tới. Theo thông tin dự đoán, Jun Pyo sẽ mất trí nhớ do cứu Ji HooJi Hoo cũng bị Jan Di chính thức từ chối tình cảm của mình…









Tập 22 đã đem về cho BOF chỉ số ratings 31.8%, giảm một ít so với tuần trước đó. Riêng Queen Of Housewives của đài MBC giữ ratings 9.6% và Công Chúa Ja Myung Goo của đài SBS là 9.4%

Ngưòi viết: thien than Mục:
(1) Nhận xét | Gửi cho bạn bè