
Click here to play this game

Sau khi "Hội những người thích cười " được cấp giấy phép hoạt động, một số vị thích buồn cảm thấy bị xã hội bỏ rơi liền ráo riết vận động thành lập hội để làm đối trọng.
Người đầu tiên xin vào hội là một phụ nữ trẻ xinh đẹp, vừa ly hôn. Cô ta rên rỉ với trưởng ban thành lập hội:
- Ôi! Buồn quá! Lão chồng nhà em bỏ đi mất mặt với con bồ ranh, chỉ còn em với con mèo khoang trong phòng trống trải. Không vào thì em đến chết héo mất.
Trưởng ban vận động nhăn nhó như chạm vào vết đau:
- Cô tưởng tôi vui lắm đấy phỏng? Hồi còn biên chế nhà nước, biết bao nhiêu đứa qua tay mình bồi dưỡng lên lương, lên chức, cuối cùng nó đẩy mình ra rìa. Buồn đến cháy gan cháy ruột. Cần phải cộng những nỗi buồn nhỏ thành những khối buồn lớn mới có sức mạnh mà đấu tranh vói những điều chướng tai gai mắt. Cô có bằng cử nhân kinh tế mà chưa xin được việc làm chứ gì. Tốt! Tôi bố trí cô làm chân thư ký.
Tiếp đến là một nhà thơ trẻ nổi lên như cồn với những tập thơ Nỗi buồn thiên niên kỷ, Buồn ơi, em ở đâu?, Sonne- buồn, Buồn vi mô... Trưởng ban vận động nhếch mép cười buồn:
- Cậu có năng khiếu buồn đấy nhưng không được tuyệt vọng, có thế mới hoạt đông cho hội được. Tớ đề bạt cậu làm trưởng ban tuyên truyền. Được chứ? Sau này có thể kiêm Tổng biên tập tờ báo Buồn ơi là buồn.
Một năm sau, số người vào hội vẫn lèo tèo không đủ cơ cấu một ban chấp hành, chưa nói đến thành lập các tiểu ban chuyên môn. Trưởng ban thở dài đánh thượt:
- Có lẽ phải hạ thấp tiêu chuẩn buồn mới mở rộng diện kết nạp hội viên được. Không lẽ để bọn thích cười làm mưa, làm gió. Trần gian là bể khổ. Chúng ta nhất định thắng!
Nhà thơ trẻ trầm ngâm suy nghĩ rồi hiến kế:
- Bây giờ buồn đích thực hiếm lắm. Nên chú ý phát triển tới số buồn rởm, không buồn cũng làm ra vẻ buồn, mốt mới mà. Em biết trong giới văn nghệ còn khối loại này. Mạnh dạn kết nạp họ rồi bồi dưỡng cho họ có đủ tiêu chuẩn buồn thật, anh ạ.
Cô thư ký đắm đuối nhìn nhà thơ trẻ như muốn cộng nỗi buồn của cả hai lại, vội vã nhất trí:
- Sáng kiến tuyệt vời! Em xin bổ sung một ý nhỏ: ngoài loại buồn rởm nên kéo theo vào hội những người buồn thay.
Trưởng ban quay lại nhìn vào khuôn mặt tươi trẻ nhiều lúc gây hậu quả tai hại, làm giảm năng lượng buồn của người lãnh đạo, hỏi:
- Đề nghị cô nói cụ thể?
- Dạ, cụ thể các bác thổi kèn đám ma.
Trưởng ban và nhà thơ cùng reo lên:
- Đúng đấy! Đúng đấy! Nếu lỡ ra có hội viên nào buồn quá mà sang thế giới bên kia, hội đỡ tiền thuê kèn trống.
Anh ta là một chuyên gia đặt vòng hạn chế sinh đẻ giỏi nhất thế giới. Không chỉ đặt vòng cho con người, anh còn nghiên cứu chế tạo và đặt vòng cho cả loài vật. Anh ta trở thành tiến sĩ y khoa với luận án có một không hai trên đời: "Những phương pháp đặt vòng cho động vật có vú và không có vú nhằm hạn chế sự sinh sản của các loài không có ích trên trái đất".
Anh ta tài giỏi đến mức độ chế tạo ra những chiếc vòng không dùng để đặt nơi... thường đặt mà vẫn hạn chế được sự sinh sản quá xá của con người. Ví dụ, anh ta từng chế ra một chiếc vòng đặt nơi... tai của phụ nữ để họ không nghe những lời đường mật của đám Sở Khanh. Ấy thế mà loại vòng này hạn chế được biết bao nhiêu đứa trẻ ra đời ngoài ý muốn. Đối với phụ nữ bị dị ứng khi có vật lạ vào tai thì anh ta chế tạo ra một loại vòng để họ đặt vào... mũi. Loại vòng này sẽ chuyển đổi mùi bia rượu thành mùi hố xí tập thể. Và thế là các bà chạy dài khi các đấng ông chồng từ quán bia về nhà với ý đồ làm chuyện ấy với sự trợ lực của thần men. Loại vòng này là một sự thành công vĩ đại của anh ta. Theo một điều tra xã hội thì đến 80% đàn ông nước ta có mùi hố xí khi đứng trước những phụ nữ được đặt loại vòng này. Còn nếu phụ nữ nào bị vẹo vách ngăn mũi không thể đặt được vòng... thối thì anh ta chế cho họ một loại vòng khác, có hình dạng như chiếc nhẫn và được đeo vào tay. Anh ta hoàn toàn bí mật về nguyên tắc hoạt động của chiếc vòng nhưng hình như nó có liên quan đến việc phát điện. Bạn đã bao giờ bị điện giật chưa? Nếu đã, hẳn bạn cũng biết vì sao chiếc vòng này hạn chế sinh đẻ tốt đến thế!
Không những anh ta chế tạo vòng cho đàn bà mà còn chế tạo vòng cho đàn ông. Đàn ông không được đặt vòng ở mũi, không được đặt vòng ở tai mà được đặt ở... mắt. Một loại vòng giống như kính áp tròng giúp cho người được đặt chỉ thấy vợ mình đẹp, còn vợ hàng xóm thì xấu. Loại vòng này hạn chế những cuộc ngoại tình và dĩ nhiên cả những đứa trẻ ra đời sau đó.
Chuột là loài vật anh ta ghét nhất trên đời này. Ác thay, chúng lại sinh đẻ theo cấp số nhân. Anh quyết tâm tiêu diệt loài chuột bằng cách đặt vòng cho chúng. Vòng cho loài chuột được anh ta chế tạo giống như hạt đậu để chúng tự ăn vào bụng. Vào tới nơi, vòng hạt đậu sẽ liên tục phát ra tiếng kêu của... mèo. Có anh chàng chuột đực nào dám đến gần một cô nàng chuột cái - dù là chuột hoa khôi - để giở trò trăng hoa khi cô ta luôn phát ra tiếng... meo meo?!
Phát huy thành công khi đặt vòng cho chuột, anh ta tiến tới đặt vòng cho các loài có hại như gián, mối, ruồi, muỗi... Những công trình đó đã mang lại cho anh cả tiền bạc và tăm tiếng. Báo chí gọi anh là vua vòng, thậm chí có tờ còn tôn vinh anh là thiên tài... vòng. Nhà anh ta nườm nượp khách tới đặt vòng. Có lần cao hứng, anh tuyên bố: "Với tôi, không có loại vòng nào là không thể làm được".
Lời tuyên bố đã khiến anh trở thành người nói dóc kể từ khi tiếp một khách hàng. Sáng sớm, vị khách ấy đã bấm chuông nhà anh với vẻ mặt quá đau khổ. Anh ta mời vào nhà và hỏi:
- Ông cần gì?
Khách trả lời:
- Tôi đến để nhờ ông đặt vòng.
- Đặt cho anh à?
- Không!
- Hay là cho vợ anh?
- Không!
- Đặt cho lũ chuột nhà anh à?
- Không!
- Thế đặt cho ai?
Vị khách yên lặng móc ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ chói và nói bằng giọng hết sức thiểu não:
- Tôi muốn đặt vòng cho tờ giấy này.
Anh ta trố mắt ngạc nhiên và giành lấy tờ giấy trên tay khách:
- Đây là giấy phép kinh doanh của anh mà?
- Vâng! Tôi muốn anh đặt vòng cho tờ giấy phép mẹ này để nó đừng đẻ ra những tờ giấy phép... con, giấy phép... cháu. Ông ráng giúp tôi nhé. Bao nhiêu tiền cũng được.
Với mỗi người dân thành phố, vấn đề nhà ở không thể gọi là quan trọng mà phải gọi là quan trọng nhất. Chả thế mà giá đất, giá nhà còn được chú ý hơn giá vàng, và thị trường thì lưu truyền khẩu hiệu làm tiêu chuẩn kén chồng của các cô xinh đẹp: "Nhà mặt phố, bố làm to". Nghĩa là nhà đứng trên tất cả.
Nắm bắt được nhu cầu này, Tập đoàn xây dựng Caraven B (để phân biệt với thuốc Caraven A) đã chọn một địa điểm lý tưởng, xây dựng một chung cư vào loại hiện đại bậc nhất ở một quận trung tâm, sau đó bán các căn hộ để kiếm lời. Ngày khai trương thật rầm rộ, có cắt băng khánh thành, có truyền hình trực tiếp và múa minh họa. Giá cả đương nhiên là cao, nhưng tập đoàn đã quảng cáo nhấn mạnh những ưu điểm của căn hộ như sau:
1 - Có thang máy.
2 - Có bể bơi trong sân.
3 - Có bảo vệ canh gác suốt ngày đêm.
4 - Có hệ thống cứu hỏa tự động.
5 - Có siêu thị ngay trong khu nhà.
6 - Có hệ thống camera quan sát.
7 - Không bị kẹt xe.
8 - Gần nơi làm việc
Với 8 ưu thế vượt trội trên, tập đoàn Caraven B chắc mẩm là chỉ vài tuần các căn hộ sẽ được mua sạch (thậm chí ban giám đốc tập đoàn còn lén lút mua trước vài căn ở vị trí tốt, hy vọng sau này bán kiếm lời).
Nhưng ngạc nhiên thay, cả tuần, rồi cả tháng sau cũng chả thấy ma nào tới mua. Ban quản lý họp một tuần sáu buổi, đề ra các phương thức quảng cáo ì xèo trên tivi và báo chí, lập ra các giải khuyến mãi hấp dẫn, hứa hẹn các buổi tham quan du lịch Thái Lan kèm Mêhicô. Vô ích, vẫn chẳng có một căn hộ nào được người mua ngó tới.
Lo sợ cuống cuồng, ban quản lý dự án phải mở cuộc điều tra toàn diện. Kết quả đã gây bất ngờ, sửng sốt và choáng váng cho họ: cao ốc ấy không bán được vì nó được xây dựng bên một đại lộ bị nước mưa ngập triền miên.
Khách hàng lý luận:
1 - Việc gì phải cần đến thang máy khi tại khu phố ấy hễ mưa xuống là nước dâng tới mọi tầng lầu. Chỉ cần đeo vào thắt lưng một cái phao, ai cũng được nhẹ nhàng nâng lên tới tận cửa (và thậm chí tận giường).
2 - Bể bơi để làm gì khi mà cứ chiều chiều, toàn bộ khu phố ấy lại biến thành một bể bơi lai láng. Bể bơi chung cư chỉ có nước màu xanh, trong khi bể bơi thiên nhiên lại có màu vàng, màu đỏ và màu chuột chết rất phong phú.
3 - Đâu cần bảo vệ vì chẳng tên trộm nào có thể lội nước vào khu vực này. Những đồ ăn cắp được sẽ bị ướt hết, nhất là tivi, tủ lạnh. Bị nhúng nước từ đầu đến chân, tên trộm sẽ rét run cầm cập và đừng hòng lê bước nổi.
4 - Hệ thống cứu hỏa thiên nhiên ở đây thuộc loại hiện đại nhất. Do tất cả mọi thứ đều thường xuyên ướt sũng, vấn đề của dân khu vực này là làm sao cho các thứ cháy được (nhất là bếp nấu ăn) chứ không phải tắt đi.
5 - Siêu thị để làm gì khi mỗi cơn mưa vừa qua, hàng hóa đủ kiểu lại trôi bềnh bềnh từ bên nọ sang bên kia, từ đầu phố tới cuối phố. Thôi thì chẳng thiếu thứ gì: động vật tươi sống có chó mèo, đồ dùng gia đình có nồi xoong, đồ dùng học tập có sách vở...
6 - Khu phố ấy năm nào cũng thế, hễ cứ ngập nước là được lên tivi. Dân ở đây ai cũng từng là diễn viên, nên việc lắp camera quan sát của tập đoàn Caraven chả có ấn tượng gì.
7 - Lý do áp chót là không có kẹt xe: kẹt làm sao được vì cứ mưa là tất cả xe cộ đều chết máy, đứng im một chỗ. Cả thành phố đều biết điều ấy nên ai cũng tránh xa con đường này, ngay cả giữa trưa nắng, thì xe đâu mà kẹt.
8 - Ưu điểm cuối cùng: gần nơi làm việc. Do đặc điểm ngập nước của vùng này nên toàn dân nơi đây đều làm công tác sấy khô, chùi bugi, chống mốc... ngay tại nhà mình đã bao đời, cần gì phải đi đâu nữa.
Tóm lại, tập đoàn xây dựng Caraven B đã thất bại thảm hại. Những căn hộ cao cấp của họ không có người mua, nổi lềnh bểnh trên biển nước như một tảng bèo.
Bàn tiệc có bốn người: hai nam và hai nữ. Nam: một trẻ một già; nữ: một đẹp, một không xấu lắm.
Nếu đó là hai cặp thì quá đẹp cho một buổi tiệc, nhưng chẳng có ai cặp với ai. Họ đến đây, ngay tại cái bàn Vip của nhà hàng nhiều sao này để từ biệt người thứ năm, kẻ chi tiền thường trực cho các cuộc gặp mặt. Một chiếc ghế chính giữa vẫn được kéo ra, ly rượu rót sẵn để dành cho người bạn tốt vừa “dựa cột” sáng nay.
Người đàn ông lớn tuổi nhất lên tiếng, phá tan cái không khí nặng nề của bàn tiệc:
- Nào, chúng ta hãy nâng ly, chúc anh ấy thượng lộ bình an.
Bốn cái ly cụng nhau cái cốp và từng cái ly lần lượt chạm vào chiếc ly của người vừa ra đi. Có tiếng sụt sùi của người trẻ đẹp:
- Có mỗi căn nhà tặng em mà anh cũng khai ra, giờ thì em biết nương tựa nơi mô?
Người đàn bà còn lại nhếch mép cười:
- Sao trước đây chị nghe em nói là thêm một tài khoản ở ngân hàng, một ít nữ trang và chiếc @ nữa? Thôi em ạ, vậy cũng đủ sống tạm qua ngày và chờ đợi vậy.
- Chờ cái gì hả chị? Cô trẻ đẹp ngơ ngác.
- Chờ người hùng tiếp theo, cái này em phải rành hơn chị chứ. Như chị đây vừa mang tiếng vừa chẳng được bao nhiêu mà bây giờ chẳng biết chờ cái gì nữa.
Người đàn ông trẻ bĩu môi:
- Chị thoát quá đẹp, chỉ bị khiển trách lại còn nguyên chức vụ, còn đòi gì nữa? Thế không phải lô đất mua ở ngoại thành là tiền kiếm chác được từ anh ấy à? Còn cái khoản chờ gì thì chị cần gì phải lo, lúc nào mà chẳng có những con mồi béo bở dẫn xác đến ngân hàng của chị. Tôi đây mới chán, tự dưng mất mẹ nó chức trưởng phòng.
Người đàn ông tóc muối tiêu mỉa mai:
- Chức trưởng phòng của cậu nó không tự dưng mất đâu, nó được đổi bằng cái nhà ba tầng và những cuộc ăn chơi tới bến đấy thôi. Đáng ra cậu phải mất luôn cái chức... công dân nữa mới phải.
Tay trẻ tuổi nghiến răng:
- Thế còn ông? Ông làm như tôi không biết hai đứa con ông đang học ở nước ngoài là tiền ở đâu ra chắc? Rồi tiền nuôi con bồ nhí bên quận 13 thời gian qua ông đào đâu ra, rồi những chuyến đi nước ngoài liên tục của ông…
Người đàn bà trẻ đẹp bỗng nổi nóng:
- Các người làm sao vậy? Chẳng phải các người hẹn nhau đến đây để tưởng nhớ anh ấy à? Tất cả các người đều bình an vô sự rồi. Chỉ có mình anh ấy phải dựa cột, cầu cho anh ấy được siêu thoát - Một giọt nước mắt có hình viên đạn lăn trên khuôn mặt trái xoan của người đẹp nổi tiếng này.
Người đàn ông tóc muối tiêu đề nghị:
- Chúng ta nên dành một phút im lặng để nhớ đến anh ấy.
Im lặng, chỉ còn nghe tiếng ro ro của máy lạnh cho đến khi một gã bồi bàn đẩy cửa bê món súp vi cá vào. Đặt món ăn lên bàn xong, gã bồi bàn bỗng đến bên chiếc ghế trống sụt sùi:
- Tội nghiệp anh quá, từ đây em mất đi một ông khách sộp, em còn nhớ là chỉ mở cửa nhà vệ sinh giùm mà anh cũng boa hai tờ xanh, phủi tí thức ăn dính trên áo cho anh cũng được đút túi bốn tờ...
Gã vừa quệt nước mắt vừa đi ra. Cả bàn sì sụp ăn và uống. Rồi người đàn bà không còn đẹp than thở:
- Đúng là có những người như anh ấy thì xã hội này có thêm màu sắc. Tiền từ ngân hàng và từ túi của những kẻ suốt đời ky cóp được dịp chạy vòng vòng và nằm lại những nơi cần nằm. Anh ấy chết đi rồi chúng ta sống làm sao đây?
Người đàn ông trẻ tuổi lạc quan:
- Sẽ có người khác, chắc chắn thế, bởi vì chúng ta vẫn đang sống đây. Khi thấy có người hùng xuất hiện chị sẽ cho vay tiền, tôi sẽ duyệt dự án và ông cứ chuẩn bị sẵn thư tay... Còn em, người đẹp ạ, em sẽ làm cho người hùng cảm nhận được mình chính là người hùng.
Cả bốn người cùng nâng ly mừng cho câu nói quá hay. Lần này họ không chạm vào ly của người vắng mặt nữa.
Bữa tiệc gần tàn, thoáng thấy gã bồi bàn đem tờ hóa đơn đến, ông muối tiêu đi ra phía cửa sổ gọi điện thoại, cô trẻ đẹp xin lỗi phải vào nhà vệ sinh, người đàn bà không còn xuân sắc lấy gương soi ra chăm chú sửa lại sắc đẹp và người còn lại cúi đầu lục túi tìm hoài chiếc hộp quẹt... Trả tiền không phải là thói quen của tất cả họ.
Gã bồi bàn đằng hắng rồi nói to:
- Thanh toán đi các vị ơi, đây là nhà hàng chứ đâu phải là... tòa án.
Ngày nảy ngày nay có một ông vua sinh được ba người con gái, tất cả đều xinh đẹp và học cao. Một hôm, vua họp cả triều đình lại, tuyên bố:
- Trẫm tuổi nhiều, tài cũng không phải lớn, nay đã tới lúc san sẻ trách nhiệm cho con cháu. Trẫm chỉ có ba mụn gái, theo các khanh, nên chọn ai?
Quần thần tâu:
- Bây giờ là thời buổi kinh tế thị trường, không còn tính thứ bậc như trước nữa. Bệ hạ nên kêu cả ba công chúa tới phỏng vấn, ai đạt yêu cầu sẽ cắt cử, bất tất phải theo lối cũ.
Vua y lời, vời các nàng tới. Cô chị đi xe "sờ - pây - xì", mặc áo hai dây, đeo điện thoại di động, rồ ga phanh gấp trước ngai vàng. Vua hỏi:
- Con gái thân yêu, con thương ta như thương gì?
Công chúa liếc quần thần, mở hộp trang điểm tô lại môi son, rồi leo lẻo:
- Thưa bệ hạ, con quý bệ hạ như xe hơi.
Vua đùng đùng nổi giận:
- Các loại xe lúc này lớp nhập lậu, lớp khai gian thuế, chạy ì xèo ngoài phố. Ví ta với thứ đó, chẳng khác gì coi ta như loại thiếu chứng từ gốc!
Vua bèn phạt công chúa lớn, không cho đi vũ trường hai tuần và bắt gội đầu bằng bột giặt.
Công chúa thứ hai mặc quần soọc "zin", gấu bị cá rỉa te tua, tay phải cầm điếu thuốc, tay trái xăm dòng chữ Tây Ban Nha "Một phút ăn chơi, bất cần thân thể", vừa ho vừa tới triều đình bằng xích lô. Vừa ló mặt, cô đã giục:
- Phụ vương có chuyện gì thì nói lẹ lên, con còn tụi bạn đang đợi.
Vua hấp tấp:
- Con thân yêu, con thương cha như thương gì?
Công chúa búng mẩu tàn thuốc cái vèo, xì mũi thật to, ho sù sụ, rồi cáu kỉnh:
- Có bi nhiêu mà lục vấn hoài. Con thương cha như thương tin nhanh bóng đá.
Vua đập bàn:
- Tin nhanh lúc này ra mười chết sáu, vừa không nhanh vừa có mấy mẩu xào đi xào lại. Yêu ta như vậy khác nào nói ta không theo kịp thị hiếu quần chúng.
Bèn phạt cấm chơi bida một đêm và phải ngủ phòng gắn hai máy lạnh cho rét thấu xương.
Công chúa út được gọi vào. Nàng được bồ chở tới trên chiếc môtô phân khối lớn, bận đồ thể thao, đeo ba lô có chiếc vợt tennis ló ra, tóc kiểu đuôi ngựa quấn dây vải sặc sỡ. Vốn nhanh nhẹn, chưa đợi nhà vua hỏi, nàng đã la lớn:
- Thưa phụ vương, con quý phụ vương như muối.
Vua buồn rầu bảo:
- Con ơi, ngày xưa vua Lear thấm thía câu nói đó lắm. Nhưng ngày nay, giá muối đang hạ khủng khiếp, so với năm ngoái, giá bây giờ chỉ còn có nửa. Người làm muối lo mất ăn, mất ngủ. Con quý ta như vậy cũng bằng hạ giá ta.
Nói rồi vua than thở với triều đình:
- Ba đứa đều vô duyên, vậy trông cậy vào ai đây?
Tả hữu thưa:
- Cô út tuy nhỏ nhưng đã sớm có bồ, chứng tỏ không phải kẻ xa rời văn minh đô thị. Thiên hạ có câu "Hết con còn rể", chi bằng bệ hạ cứ thử hỏi bồ cô ấy vài câu, nếu thấy được thì nhờ vả cũng đỡ lắm.
Vua khen phải, cho gọi chàng trai vào. Chàng đi lom khom, mông bé ngực nhỏ, dưới tua tủa 36 xương sườn, răng chĩa như nơm cá. Vua phán:
- Anh kia, anh quý ta như gì?
Chàng trai đáp:
- Dạ, tâu bệ hạ, như Viagra. Có nó, bệ hạ sẽ có thêm công chúa khác, nhất định truyền ngôi được.
Ngày xửa ngày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống bên bìa rừng. Không rõ tên cô bé là gì, chỉ biết người ta thường gọi là cô bé quàng khăn đỏ. Một ngày nọ, mẹ bảo cô đem một ít thức ăn sang nhà bà ngoại. Cô bé vui mừng quàng lên cổ chiếc khăn màu đỏ quen thuộc, xách làn thức ăn và tung tăng lên đường. Đường sang nhà bà ngoại ngang qua một cánh rừng nhỏ có nhiều chim chóc, lắm hoa thơm và đầy những tiệm Internet.
Cô bé rảo bước mà mắt cứ ngước nhìn vào những nơi vui vẻ đó. Ngang qua một hồ nước nhỏ cô gặp một chị cò quen biết. Chị cò co một chân lên cười toe toét hỏi cô đi đâu. Cô bé trả lời rằng mình đến thăm ngoại đang ở một mình bên kia khu rừng. Đợi cô bé đi khuất, chị cò móc điện thoại di động ra gọi cho lão sói. Nghe được thông tin quý giá, lão ta thưởng nóng cho chị cò một cục tiền rồi leo lên trực thăng riêng trực chỉ nhà bà ngoại của cô bé quàng khăn đỏ.
Sau khi ăn thịt bà lão tội nghiệp, sói lấy áo quần bà mặc vào. Khi cô bé quàng khăn đỏ bước vào và thấy bà mình lạ hơn trước bèn hỏi:
- Bà ơi, sao tai bà to thế?
- Để bà nghe ngóng được nhiều.
- Bà ơi, sao lưng bà còng thế?
- Do bà hay cúi trước người khác đấy.
Cô bé vẫn còn thắc mắc:
- Sao hôm nay tóc bà đẹp thế?
- Tại vì bà đang chuẩn bị lên... tivi cháu à.
Cô bé chợt nhìn thấy cái điện thoại thật đẹp trên tay bà.
- Bà ơi, sao bỗng nhiên bà giàu thế?
- À, nhờ bà nuôi gà công nghiệp đó.
Cô bé đến gần lão sói hơn và lại hỏi:
- Bà ơi, sao người bà nồng nặc mùi rượu thế?
- À, vì bà vừa làm xong hết nửa lít “nhất dạ cửu giao”.
Cô bé lại hỏi:
- Bà ơi, sao mồm bà to thế?
- À, mồm bà to để bà quát mấy đứa hay cãi lời bà.
Cô bé quàng khăn đỏ ngạc nhiên:
- Sao cháu đọc chuyện cổ tích thấy đến đoạn này thì bà ăn thịt cháu cơ mà?
Lão sói thong thả:
- Xưa rồi, chuyện mới bây giờ phải đến đoạn cháu hỏi sao bụng bà to thế thì bà mới ăn thịt cháu.
- Thế sao bụng bà to thế?
- À, bụng bà phải chứa nhiều thứ lắm, luôn cả cháu nữa đấy.
Nói rồi lão sói vồ lấy cô bé và nuốt một cái ực, nhanh đến nỗi cô không kịp cởi chiếc khăn quàng ra.
Ăn xong cô bé, lão sói khà lên một tiếng khoan khoái và định chuồn nhưng không kịp, tất cả mọi chuyện đã không qua được cặp mắt của gã cáo. Cáo gửi ngay một bản fax đến cho ông thợ săn có kèm theo cả sơ đồ đường dẫn đến chỗ lão sói. Ông thợ săn chạy ngay đến và bắn chết sói. Nghe tiếng rên la trong bụng sói, ông thợ săn bèn lấy dao mổ cái bụng phệ của sói, lôi cả bà ngoại và cô bé quàng khăn đỏ ra.
Thấy vẫn còn nhiều thứ trong bụng sói, ông thợ săn cứ thế lần lượt lôi ra, vừa hô lên như kiểm kê hàng tồn kho: một con thỏ non, ba con heo sữa, sáu con gà mái tơ có dấu kiểm dịch, một xấp vé máy bay, một bao tải hoa hồng, bốn tấm bằng tiến sĩ, một chiếc áo đạo sĩ, một xấp hợp đồng tài trợ, một trái bóng bị xì hết hơi, hai cái còi, tám đôi giày, một vỉ thuốc Viagra và cuối cùng là một cái bằng khen vì công lao bảo vệ cây non trong rừng.
Con gái là gì nhỉ? Con gái là con gái...chỉ đơn giản thế thôi mà con trai chẳng bao giờ hiểu được.
Con gái điệu....
Con gái ngốc... Con gái có khi nói những gì mà mình không muốn nói, dù biết sẽ làm người khác buồn...ngốc thế phải không? Con gái khóc nhè...
Con gái có thể khóc khi nghe con trai nói....con trai iu con gái lắm... Con gái thích..... Con gái thích những gì nhẹ nhàng. Con gái thích những gì hoành tráng, thích được yêu thương, thích được chiều chuộng như bố mẹ chiều con gái khi còn nhỏ.. Con gái dễ thương...
Con gái thích nhìn những bộ sưu tập váy cưới...Con gái nhìn và mỉm cười...Không biết sao lại thế nữa... Có lẽ vì bộ váy lung linh và đẹp quá, như bộ váy của nàng công chúa chăng? Con gái thích hoa vì theo con gái hoa là sự lãng mạn...Nếu không biết tặng con gái quà gì thì cứ tặng một bó hoa...Hoa đối với con gái là cái gì đặc biệt lắm, khác với quà tặng khác. Hoa làm con gái thấy mình nữ tính hơn, dịu dàng hơn, đẹp hơn....Đấy là tại con trai bảo thế chứ con gái chẳng biết sao mình dễ thương nữa..C có lẽ là tại con gái thích những gì dễ thương...thích cài lên tóc mình những cái kẹp ngồ ngộ, mà theo con gái là dễ thương ý... Con gái thích lãng mạn... Con gái mau nước mắt lắm và có thể buồn khi nghe câu chuyện buồn. Con gái có thể khóc như mưa chỉ vì con mèo đi 2 ngày rồi bỗng quay lại với con gái(con gái khóc vì hạnh phúc, vì em mèo đã không bị mất như con gái nghĩ..) Con gái có thể soi gương rất nhiều, tết đi tết lại cái tóc ngắn tn , thế rồi lại thấy chả ưng, lại bỏ ra, buộc nó lên cho nhanh... Con gái có thể bới tung cả tủ quần áo lên để thử, chỉ là để đi ra ngoài một chút nhưng có khi lại vội vàng xỏ nhầm dép lê đi học... |
