Ước mơ...

Ngày xưa rất xưa, có một loài cây mọc lan dưới đất vì đã quá lâu rồi nên người ta cũng không nhớ rõ tên của nó là gì. Cây ta cứ ở dưới đất mãi ngóng lên những cây cao hơn và khát khao cũng được như họ. Một hôm một bà tiên đi ngang qua và cây ấy không bỏ lỡ dịp cầu xin bà được trở nên cao lớn hơn. Và bà tiên bảo:
- Sao con ngu quá vậy, khờ quá xá đất, ở dưới đất trời có mưa to gió lớn cũng chả sao. Chứ nếu cao thì sẽ dễ bị ngã đổ.
Thấy cây ta vẫn kiên quyết bà tiên đành đạp chiếc giầy thần của mình xuống đất và cây ta biến thành một loài cây có tên là tulip. Cây tulip mọc khá cao khoe những bông hoa đẹp rực rỡ làm cho bao cây khác phải trầm trồ khen ngợi. Nhưng rồi mùa mưa cũng đến giông bão mạnh làm cây tulip bị ngã xuống đất và những người bạn cùng loài trước đây của nó hả hê:
- Hê hê ngu chưa. Ham làm chi trèo cao hả con bây giờ cho mà thân tàn ma dại.
Cây hoa khẽ mỉm cười và bảo:
- Không sao cả bởi vì đây là con đường tôi lựa chọn. Dù phải chết nhưng tôi cũng thỏa vì ước mơ của mình đã thực hiện được. Tôi đã vươn lên những tầm cao, thoát khỏi giới hạn của bản thân mình. Tôi chỉ tiếc cho các anh các anh không biết rằng tôi đã nhìn thấy những gì từ nơi cao ấy.
Và cây tulip chết đi những hạt mầm của nó văng ra khắp nơi, những khát khao ước mơ mới lại nảy mầm. Bầu trời cao xanh nếu đã dám ước mơ hãy ước mơ điều lớn lao, sao lại phải tự giới hạn chính bản thân mình. Con người không có giới hạn giới hạn là do chính con người đặt ra
Người kể chuyện Trần Thanh
( Bất cứ sự sao chép nào vui lòng hãy ghi rõ nơi xuất sứ. Cảm ơn. Tôi luôn tin mọi người hiểu được giá trị của chính mình )