Đừng bao giờ phủ nhận mình con nhé
Cậu bé về nhà với bộ măt ủ rũ. Hôm nay, lớp cậu phát bài kiểm tra ai cũng được điểm cao cả chỉ riêng câu là lãnh con 1. Buồn vì điểm kém cũng phải nhưng vẫn còn điều khác khiến cậu buồn hơn đóa là cha cậu. Người đàn ông mà mỗi đêm hoặc mối sáng sớm khi mọi người còn đang say giấc nồng lại trở thành người anh hùng quét rác. Đã hơn chục năm trời ông làm cái nghề ấy để nuôi đứa con được ăn học cho bằng người bởi ông hiêu chỉ có học mới có thể cho con ông một tương lai đàng hoàng hơn. Cha Triện đặt hết mọi hy vong vào cậu vậy mà giờ cậu làm gi đây? Đi chơi theo lời rủ rê của lũ bạn và rồi đây là kết quả.
Triện về nhà giằng xé đủ điều rồi câu quyết đinh hủy đi bài kiểm tra. Trông lúc cậu đang lai hoay đốt bài kiểm tra trong bếp thì bất ngờ cha cậu bước vào để tìm chút cơm nguội sau một ngày làm việc vất vả. Ông cầm tờ kiểm tra của cậu lên, tim cậu như thót lại.
- Cha, con...
Không nói một lời ông nhẹ nhàng dắt đưa con trai - người thân duy nhất còn lại trên đời với ông- ngồi trên chiếc giường gỗ nhỏ mục nát mà người cha vĩ đại kia nhường lại cho đứa con để mình mỗi đêm lại có 5 tiếng phơi lưng già đưới đất. Một chút im lặng như đang nghĩ ngợi điều gì rồi đôi mắt mờ của ông nhẹ nhàng nhìn con
- Triện à, trong cuộc sống con người ta ko ai hoàn hảo cả, ai cũng phải mắc sai lầm và khuyết điểm ít nhất một lần trong đời. Nhưng mỗi con người đều có sự lựa chọn trốn tránh nó hoặc đối diện nó. Con có thể hủy đi bài kiểm tra này phủ nhân nó đã từng tồn tại và điều đó có nghĩa là con đã đánh mất một bài học mà cuộc đời ưu ái dành tặng. Phủ nhận nó nghĩa là con đã phủ nhận mình trong quá khứ. Không nên đâu Triện à. Trong quá khứ khi con làm bài này có thể do con ham chơi, hoặc cung có thể vì lí do gì khác mà làm bài không tốt. Nhưng đó vẫn là Trần Thanh Triện là bản thân con. Dù sao đi nữa đó là một phần của con. Con người ta ai cũng phải trải qua sự thất bại, giận dữ, niềm vui và đau buồn. Cha cũng vậy mà con cũng vậy. Đừng phủ nhận mình dù là niềm vui nỗi buồn hay thất bại. Tất cả chúng tạo nên con. Con cần phải biết chấp nhận chúng như chấp nhận chính mình, yêu thương chúng như cha yêu thương con. Sự tích lũy đó sẽ làm con trưởng thành hơn. Đừng sợ sai lầm mà trốn tránh Triền à.
Một bàn tay gây gộc vì sương gió vì ngững lề đường sạch đẹp của quê hương mình của người cha từ từu đặt lên đôi vai hãy còn non nớt trước cuộc đời của người con.
- Cha tin nơi con.
Đôi mắt người con từ từ ngước lên nhìn cha. Lần đầu tiên nó thấy cha mình to lớn đến dường nào, lần đầu tiên nó mới thấy cha mình đã có thêm rất nhiều nếp nhăn tự lúc nào.
- Da thưa cha.
Bai viết được viết bởi H0ang Tử Nghèo