<> chúc bạn vui khi xem blog cua mình!
Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

hãy cho trước khi nhận

2009-Oct-6, 19:42
Hãy cho trước khi nhận
 

Một chàng trai bị lạc giữa sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô cổ, sẵn sàng đánh đổi bất cứ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.

 

Đi mãi đi mãi, đến khi đôi môi anh đã sưng lên nhức nhối, thì thấy một căn lều cũ, rách nát, không cửa sổ.

Anh nhìn quanh căn lều và thấy ở một góc tối có một cái máy bơm nước cũ đã gỉ sét. Tất cả mọi thứ trở nên lu mờ bên cạnh cái máy bơm. Anh vội vã bước tới, vịn chặt tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào chảy ra.

Thất vọng, anh nhìn quanh căn lều. Lúc này anh mới để ý thấy một cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, anh đọc được dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng cách lấy viên đá cào lên:

"Hãy đổ hết nước trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, nhớ đổ nước đầy vào bình".

Anh bật nắp bình ra và đúng thật, trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, anh bị rơi vào một tình thế bấp bênh. Nếu uống ngay chỗ nước trong bình, chắc chắn anh có thể sống sót. Nhung nếu đổ hết nước vào cái máy bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất - rất nhiều nước.

Anh cân nhắc khả năng của cả hai lựa chọn: nên mạo hiểm rót nước vào máy bơm để có nguồn nước trong lành, hay uống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc lời chỉ dẫn. Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác không.

Nhưng rồi cuối cùng, anh cũng quyết định rót hết nước vào cái máy bơm, và tiếp tục nhấn mạnh cái cần, một lần, hai lần... chẳng có gì xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại anh sẽ không còn một nguồn hy vọng nào nữa, nên anh tiếp tục kiên trì bơm..., lần nữa, lần nữa... nước mát trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Anh vội hứng nước vào bình và uống. Cuối cùng, anh hứng nước đầy bình để dành cho người lạc đường như anh sẽ đến đây. Anh đậy nắp bình rồi viết thêm một câu dưới dòng chữ có sẵn.

"Hãy làm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần cho trước khi có thể nhận".

Câu chuyện trên đây chứng minh cho một chân lý đơn giản: hãy cho trước khi nhận, nhưng nhiều khi ta quên khuấy mất điều này.

Nhiều khi, chúng ta chỉ biết yêu cầu những “cái bơm” mà chúng ta gặp trên đường đời hãy cho ta thật nhiều nước mà quên mất rằng trước tiên ta cần cho những “cái bơm” đó một chút nước.

Khi đi xin việc ta thường có khuynh hướng chỉ nghĩ đến nỗi niềm “bức xúc” của bản thân: tìm được việc. Ta quên mất rằng các nhà tuyển dụng cũng đang có nỗi niềm “bức xúc” của họ: tìm được người làm được việc.

Nên nhớ, ta “khát” việc bao nhiêu thì các nhà tuyển dụng cũng “khát” người làm được việc bấy nhiêu.

Vậy thì, thay vì đặt câu hỏi: “Tôi muốn gì? Làm thế nào để đáp ứng được ước muốn của tôi?”, bạn hãy đặt câu hỏi: “Nhà tuyển dụng muốn gì? Làm thế nào để đáp ứng được ước muốn của nhà tuyển dụng?”

Nghe có vẻ đơn giản nhưng trên thực tế không nhiều người áp dụng được điều này. Tôi đã có cơ hội đọc nhiều đơn xin việc và phỏng vấn nhiều ứng viên. Tôi rất ngạc nhiên nhận thấy nhiều ứng viên có hiểu biết rất “mơ hồ” về nhà tuyển dụng cũng như về yêu cầu công việc mà họ dự tuyển.

Nếu bạn đã dành nhiều thời gian để tìm kiếm công việc đáp ứng được nguyện vọng của bạn, thì tại sao bạn không dành ngần đó thời gian (hay nhiều hơn nữa) để tìm hiểu về công ty (tổ chức) mà bạn dự tuyển. Bạn có thể tìm hiểu cặn kẽ thêm thông tin hay tìm hiểu thêm những chi tiết thú vị về sự hình thành, phát triển và hoạt động của công ty.

Bạn cũng nên dành nhiều thời gian để phân tích kỹ càng yêu cầu công việc của vị trí tuyển dụng và phân tích vì sao bạn tin rằng bạn đáp ứng tốt những yều cầu đó.

Trong đơn xin việc và khi đi phỏng vấn, thay vì nói nhiều về điều bạn muốn “có”, muốn “nhận”, bạn hãy tạm gác bản thân mình và niềm "bức xúc" của bản thân (muốn có việc làm) sang một bên và dành nhiều thời gian nói về những thứ bạn muốn “cho”, muốn “cống hiến” cho công ty. Hãy chứng tỏ cho nhà tuyển dụng thấy rằng bạn đã bỏ nhiều thời gian, công sức để tìm hiểu về công ty cũng như tìm hiểu về yêu cầu công việc của vị trí tuyển dụng.

Làm được như vậy bạn sẽ để lại ấn tượng tốt đẹp trong nhà tuyển dụng và chắc chắn cơ hội họ cho bạn một công việc, cho bạn một dòng suối nước ngọt ngào sẽ tăng lên.

Và cho dù nếu nhà tuyển dụng không cho bạn một dòng nước mát thì chắc chắn những kiến thức và hiểu biết về công ty, về vị trí tuyển dụng sẽ giúp ích cho bạn ít nhiều trong quá trình xin việc sau này.

Chúc bạn sớm tìm được việc, sớm tìm được một dòng suối mát, và đừng quên hãy thử cho đi một ít nước trước!

khatvong (Baihocthanhcong)



posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

rồi cũng sẽ quên anh!

2009-Oct-6, 19:37
Rồi nỗi nhớ sẽ vơi đi (MTO 10 - 6/10/2009)

 

(Thương tặng anh Thien)

Em không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào để gởi tất cả lòng mình cho mọi người và ai kia hiểu (nếu có thể, dù chí là mong manh không hi vọng!)

Em không biết thứ tình cảm tồn tại trong lòng mình là tình yêu hay một sự ngộ nhận. Tuổi 18 ngọt ngào như viên kẹo, tròn đầy những rung động đầu đời dễ vỡ, mong manh. Em sợ nói ra rồi mới biết đó là những cảm xúc thoáng qua, em sẽ đối diện với anh thế nào đây? Có phải ở lứa tuổi của em gặp ai thấy ấn tượng là cũng yêu ngay không anh nhỉ?

Em học viết một chữ quên đã bao lần, lần nào cũng khó khăn vì em đa cảm quá! Nhiều lúc tự trách bản thân mình nhưng biết thế nào được vì từ trước tới giờ con tim ngoan vẫn vậy, nó nhạy cảm hơn em nghĩ và ấp ủ nhiều giấc mơ xa vời, không thực tế. Em phải làm sao đây để cuộc sống không anh vẫn bình yên như lúc mình chưa hề quen biết?

Rồi thời gian sẽ xoá nhoà tất cả. Em hiểu thế. Anh hãy cứ đi con đường của anh vì em không có cách nào níu anh lại. Em là con gái. Em không muốn mình vượt qua khuôn khổ của một người con gái, trở nên sỗ sàng, dễ dãi trước mặt anh. Em cũng có lòng tự trọng. Và em hiểu được rằng tình yêu từ một phía sẽ không có kết quả.

Thôi thì tạm biệt thôi anh nhé, như dòng tin nhắn ngày hôm đó của em: “Có duyên sẽ gặp lại…”, dẫu có thể là 5 năm hay vô hạn, không biết có còn nhận ra nhau giữa dòng đời mênh mông, bộn bề, vội vã. Nếu thật sự có duyên thì anh sẽ tìm thấy em ở một nơi nào đó. Em không thể nói yêu anh vội vàng vì thực ra em chưa xác định rõ tình cảm của mình. Có thể là yêu anh? Có thể là sự ngưỡng mộ nhất thời? Hay sai lầm hơn là em đã ngộ nhận?

Lần cuối em đã không dám nhìn thẳng vào anh thì hãy tha lỗi cho em vì sao đến cả một cái gật đầu, một câu chào cũng không có. Em không hiểu mình lúc đó nữa. Em sợ phải đối diện với anh, em yếu mềm hơn những gì vẻ bề ngoài em thể hiện. Có thể là giận anh vì không đón em như đã nói, có thể là tự ái vì sự quan tâm quá nghiêm túc của anh. Ai anh cũng như vậy thôi và với em trong lòng anh chí một đứa em gái - không hơn cũng không kém. Có thể là em buồn? Điều này không bao giờ anh hiểu!

Em cần một người thương em thật lòng, biết cảm thông và chia sẻ cho em. Anh lại rất khó tính, anh hay bực dọc làm em sợ không dám nói chuyện với anh. Có lẽ mình không hợp nhau và em cảm thấy nhớ anh chỉ là những tình cảm bồng bột, nhất thời, nông nỗi của tuổi mới lớn. Rồi sẽ qua - những rung động đầu đời mong manh, dễ vỡ để giúp em lớn lên, đứng vững và bước tiếp con đường tương lai phía trước của cuộc sống. Trên con đường dài đó, chắc chắn em sẽ gặp nhiều người khác mà không phải là anh. Biết đâu trong số ấy có một nửa thật sự đang chờ đợi em?

Tạm biệt anh trai của em nhé, chúc cho anh hạnh phúc với nửa kia của mình và thành công trên bước đường mà anh đã chọn. Còn em, sau khúc quanh này vẫn sẽ bước tiếp đi theo những ước mơ riêng mình ấp ủ, em tin mình sẽ làm được.

Em tin cuộc sống sẽ công bằng cho những cố gắng.

Sau một giấc ngủ dài người ta thường thế nào anh nhỉ? À, có lẽ họ sẽ lớn lên và những giấc mơ sẽ bồi đắp tâm hồn cho họ. Ngày mai sẽ tốt hơn khi những gì hôm nay lùi vào kí ức, nhạt nhoà theo tháng theo năm…

Ngày mai,

Nỗi nhớ sẽ vơi đi và có cô bé nào thấy mình đã lớn…

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

vi cau hok pai la ai khac

2009-Oct-6, 19:36
Vì cậu không phải là một ai khác!

 

Đã có lúc, tớ tự hỏi, đến bao giờ tớ mới tìm được một người có thể hiểu tớ và thương yêu tớ thực sự.

Đó là người có thể cười cùng tớ khi tớ vui, khóc cùng tớ khi tớ buồn, nâng đỡ tớ khi tớ vấp ngã, lắng nghe khi tớ nói, cảm thông khi tớ phạm lỗi…

Từng ngày lớn lên, tớ nhận ra những điều đó gộp chung trong một con người mà tớ tìm kiếm là không thể, bởi đôi khi chính tớ còn không hiểu nổi bản thân mình.

Một ngày, quá mỏi mệt, tớ đã dừng lại.

******

Thế rồi, tớ nhận ra sự có mặt của cậu trong cuộc sống của tớ, nhưng…

Lúc tớ khóc…Cậu chẳng bao giờ khóc cùng tớ, không đưa khăn giấy cho tớ lau nước mắt, cũng chẳng hề an ủi tớ. Cậu chỉ ngồi đó, lắng nghe tớ khóc…lâu thật lâu, để đến khi mệt nhoài, tớ dựa vào vai cậu ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bên cạnh tớ, cậu như “lò sưởi ấm áp”, tỏa ra hơi ấm làm khô những giọt nước mắt lăn trên má tớ. Khi đó, tớ biết rằng “một bờ vai” vững chắc chính là thứ mà ngay lúc này tớ cần nhất và tớ đã tìm thấy ở cậu…

Không một lời nói, tớ cảm nhận được hơi ấm từ sự chia sẻ, sự an ủi chân thành trong một bầu không khí lặng im đến lạ kỳ.

******

Khi tớ vấp ngã…Cậu không nâng tớ dậy, cũng không chìa tay cho tớ nắm. Nhưng lặng lẽ, cậu đi tìm cho tớ một con đường tốt hơn, có thể con đường đó cậu không biết sẽ như thế nào, nhưng cậu sẽ đi trước mở đường, cậu như “ngọn đuốc sáng” soi rõ cho tớ tránh được mọi vấp ngã không đáng có. Bởi vì, cậu muốn tớ tự đứng lên trên chính đôi chân của mình, để tớ nhận ra tớ có đủ sức mạnh tiến lên phía trước, để tớ thấy được sai lầm của mình và không bao giờ lặp lại.

Đường còn dài lắm, một bàn tay chìa ra có thể nâng đỡ tớ ngay lúc này, nhưng sau đó, ai ở bên tớ khi trời mưa gió bão hay đêm tối mây đen, chỉ có cậu mà thôi!

******

Khi được gần cậu, tớ hiểu được “ý nghĩa của sự sẻ chia thực sự”…rằng:

- Hành động luôn có ý nghĩa hơn biết bao lời nói!

- Lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng cả trái tim!

- Giúp đỡ không chỉ bằng đôi tay mà bằng cả tấm lòng nhân hậu!

Nụ cười hiện trên môi cậu làm sáng cả một khoảng trời quanh tớ… khoảng trời của niềm tin, ước mơ và hy vọng!

Cám ơn cậu! Vì cậu không phải là một ai khác!

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

vi to cug thik cau ma

2009-Oct-6, 19:34
Tớ ghét cậu, thật đấy!

 

Tớ ghét cậu, lúc nào cậu cũng kêu tớ là hậu đậu, thế nên tớ mới hậu đậu thật đó.

Người đâu ăn nói thiêng phải biết. Hôm trước vừa sáng ra đã đụng mặt cậu, cậu không chào hỏi gì đã: "Hậu đậu!" .

Thế là sau câu đó chẳng biết sao tớ đang đi thì bước hụt, rơi luôn cái bánh nóng hổi vừa mua. Tệ thật!

Còn cái hôm giờ thể dục, tớ bị ngã, cậu không thèm an ủi thì thôi, lại còn kêu tớ 'hậu đậu". Tớ làm rơi quả cầu, tự dưng hai đứa bạn cùng xông vào, ý đồ ăn cắp! Tớ dẫm vô chân nó nên hai đứa cùng ngã, cậu còn mắng "Tại cậu dẫm vô chân nó còn gì" - "Tại nó để chân đúng tầm tớ dẫm" - "Nó để chân đó trước, cậu dãm chân nó" - "Ai bảo nó không biết mà tránh'...Tớ cãi ngang, còn cậu thì sau một hồi cãi nhau với một đứa ngang ngạnh như thế thì lúc nào cũng bảo "Đằng nào cũng nói được à?" (hihi!)

Tớ ghét cậu, cậu không bênh vực tớ khi tớ bị tụi nó trêu, thằng Hùng béo lớp cậu suốt ngày trêu tớ là "Chổi!" vì mái tóc hơi special của tớ. Cậu cũng chỉ đứng cạnh tủm tỉm cười. Sao cậu không xông vào đánh cho nó một trận tưng bừng khói lửa như trong truyện tranh í. Suốt ngày đọc truyện mà không biết ứng dụng vào thực tế à? Lúc nào cũng tâm niệm "Practice make perfect" thế mà...Nghĩ thì dễ làm thì khó à? Chán cậu quá!

Tớ ghét cậu, cậu chẳng bao giờ chủ động gọi điện cho tớ. Khi tớ gọi thì lại uể oải "Tớ buồn ngủ lắm!", mặc dù tớ thừa biết cậu đang chơi game.

Đồ vô tâm! Nói chuyện được có một hồi (thực ra là mấy hồi !) thì cậu đã kêu ca "Biết mấy số rùi không? 4 số 3 rồi đấy!" Mới nói được có 33 phút 33 giây. Một lúc sau lại tiếp tục "Biết mấy số rùi không? 4 số 6 rùi đó? Hay để 4 số 9 cho nó đẹp nhể?"...Rõ ghét cậu, gọi cho người ta thì không gọi, để con gái mất tiền mà hông bít ngượng.

Tớ ghét cậu, trưa nào cũng đi sau người ta, lúc tớ chuẩn bị qua đường, vừa quay lại thì thấy cậu, giật cả mình, tí nữa thì ngất (yếu tim mà). Cứ thỉnh thoảng lại...rình người ta ở cái ngõ khuất khuất, vừa thấy tớ đi qua thì "Hù" cho một phát...Lúc đó chỉ muốn véo tai, hay động chân động tay với cậu, nhưng thấy mắt cậu chớp chớp: "Người ta quý mới đùa vậy mừ..!" nên lại thôi...Khôn thế cơ!

Tớ ghét cậu, cậu chẳng bao giờ tiết lộ tí ti gì về điểm số của cậu cho tớ, chỉ khi nào tớ có thông minh bảo là "Văn tớ bị 8,5" thế là cậu mới lỡ miệng "Eo, bằng tớ!".Còn tất cả những gì về lớp, trường, cậu chỉ trả lời với một câu duy nhất "Không biết".

Chịu cậu luôn, học giỏi mà giấu tài. Lúc nào cũng giấu bạn bè, lại còn bạn thân nữa mà cũng không nói, khi nào buồn cũng cố mà cười, cười một cách méo mó trông ghét làm sao...chẹp chẹp!

Tớ ghét cậu, tớ ghét cậu lắm, hình như ngày nào gặp cậu tớ cũng phải nói câu đó.
Và tớ ghét nhất là khi tớ bảo "Tớ ghét cậu!" cậu lại đáp trả "Ghét của nào trời trao của nấy!"...

Ui!, cậu biết tớ ghét cậu thế nào không? 

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

12c5 trong toi

2009-Oct-6, 19:30
Yêu lắm 12 ơi... (toi yeu cac ban c5 oi)

Năm 11 kết thúc, tôi chỉ cầu mong thời gian trôi nhanh để được tốt nghiệp ra trường. Bởi mỗi thành viên trong lớp đều có vẻ xa cách, giao tiếp hời hợt, chỉ lo học và thỉnh thoảng "ghét ngầm" nhau...

Tôi bước vào năm cuối cấp một cách miễn cưỡng, cố quên đi môi trường học tập ảm đạm...

Những ngày cuối năm 11...

Hai năm. Một khoảng thời gian đủ lâu để tôi thích nghi với sự chững chạc.

Đôi lúc tôi muốn có một cô bạn gái đứng trước mặt mình và nói: "Tôi không ưa bạn", hoặc bọn con trai trong lớp chọc ghẹo tôi. Tôi cũng mong bị ai đó ném vào đầu một nhúm giấy vo viên để tôi tức lên, giãy nãy, và..."phản pháo" lại...

Nhưng đó chỉ là những hình ảnh thời cấp hai xưa...

Lớp 11 - đủ lớn và đã biết suy nghĩ sâu xa. Vì thế, những bạn "không thích" tôi sẽ không bao giờ biểu lộ ra khuôn mặt, cử chỉ. Bên ngoài, họ vẫn nói cười, giao tiếp vui vẻ. Nhưng kì thực, tôi "nghe loáng thoáng" những sự "bình phẩm", và cảm nhận được những cái bĩu môi sau lưng mình.

Bọn con trai cũng đã lớn, đã biết tôn trọng phái yếu. Và tất nhiên, mọi người hành xử với nhau "kiểu người lớn" nên cuộc sống cũng vì thế mà "người lớn" nốt...Lớp không có lấy một cặp "tình nhân", và mọi người chỉ thích chơi thân với "bạn bên ngoài"....

Họ quan trọng từng con điểm và chẳng để ý đến những chuyến đi dã ngoại.

Tâm trạng của tôi: lạc lõng, buồn bã và nuối tiếc thời thơ ấu...

Quen rồi những sự hời hợt, nỗi cô đơn và những sự hiểu lầm giữa những cái đầu suy nghĩ phức tạp

Mong thời gian trôi nhanh...Sống trong một bầu không khí lớp học quá ngột ngạt, bao mâu thuẫn xô đẩy chen lấn, và phải mang vác một tính cách giả tạo, tôi chịu không được...

Vậy mà...

Tôi hoàn toàn bất ngờ trước những điều bí mật được "phanh phui"...Nào là Bin và Jam đã từng...quen nhau (nhưng không công khai), và chia tay một tháng sau đó; nhỏ lớp trưởng từng "say nắng" một anh chàng ngồi cạnh mình; và cậu Fuyu đã từng...để ý tôi vào đầu năm học...Tất tần tật mọi chuyện, tôi "tổng hợp" được từ nhiều nguồn...Hai năm qua, vì mãi chúi mũi vào chuyện học, tôi chẳng hề quan tâm đến...

Thì ra, lớp mình cũng có những chuyện thật thú vị...

Lên 12, tự nhiên lớp tôi có nhiều nhân vật bắt đầu...để ý nhau công khai. Họ trở thành đề tài bất tận của những bạn còn lại trong lớp. Năm cuối cấp, chúng tôi học chung mỗi ngày 10 tiết, nên trò chuyện ngày càng nhiều...Những "tình cảm khó nói" dần nhen nhóm từ khi ấy, có thể là tình bạn, tình yêu, hoặc cái gì đó cao đẹp hơn...

Tôi phát hiện ra mình cười nhiều hơn...Tiết học nào đối với tôi cũng là sự thú vị, khi bạn bè pha trò hoặc thầy cô đùa ghẹo. 

Tôi không còn học vì danh hiệu. Vì thế mà việc học trở nên nhẹ nhõm dù bài vở càng nhiều mỗi ngày. Đối với chúng tôi, bằng tốt nghiệp loại trung bình cũng được, miễn là đậu đại học và làm được những điều mình muốn khi chạm vào tuổi 18...

Tôi bắt đầu mong ngóng được đến lớp vào mỗi ngày. Vì khi ấy, tôi có thể quan sát cảnh anh chàng mọt sách "liếc mắt đưa tình" với cô bạn lớp phó, hay "xóm nhà lá" thường làm những trò quái đản, vui vui...Tôi cũng muốn được nghe những trận cãi nhau ùm trời từ hai nhân vật bàn cuối (có lẽ họ đang thích nhau đấy, hi hi)... Lớp mình ngày càng vui, lúc nào cũng có sự mới lạ...

Vì phải học hai buổi nên rất nhiều bạn ở lại trường để nghỉ ngơi sau khi học xong 5 tiết buổi sáng. Chúng tôi thường bày đủ trò để giết thời gian, khi thì tán phét, lúc lại...kể chuyện nhảm...Lớp học như một "trại tị nạn" khi bàn ghế xếp cạnh nhau la liệt, và mỗi người...nằm một góc để ngủ, nghe nhạc hoặc làm bài! Thỉnh thoảng, một số đứa lại "tự sướng" bằng những bức ảnh cực vui...

Tôi bắt đầu cảm thấy nhớ những điều đang hiện hữu trước mắt. Vì không lâu nữa, chúng tôi sẽ phải rời xa trường, chia tay nhau...Không ngờ, năm cuối cấp cũng chính là lúc chúng tôi xích lại gần nhau nhất, nhiều kỉ niệm nhất và vui nhất...

o0o

Lớp học đang chí chóe..."Xóm nhà lá" không hiểu có chuyện gì mà làm nhóm nữ ở tổ 4 "nổi điên", họ rượt nhau, gồng tay, so chuột, thậm chí...ngắt nhéo, cấu xé, những tiếng thét inh ỏi cũng những tràng cười thả giàn liên tục cất lên. Giờ ra chơi nhộn nhịp như cái chợ...

o0o

Đêm đã khuya, tôi vẫn chong đèn học bài và hàng loạt tin nhắn bay tới tấp thông báo: "E hèm, ngày mai có áo lớp đó bà con!"...  

Một cảm xúc lạ chợt xuất hiện, dâng đầy trong tim tôi...

Và tôi hiểu rằng, tôi đang yêu lớp mình, nhiều lắm lắm...

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

anh mới

2009-Jul-30, 21:53












Bích Dao - Người con gái áo xanh của Hợp Hoan Phái









Mối tình tay ba







posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

chuyện tinh peheo và ?

2009-Apr-17, 11:47

p Taj. ngo^j lang` PTH koa'1 chang` zaj te^n le` Ångel , anh bj. 1chu*ng' bjnh. ra^t' kj`la. , mo^j~ khj ja^t. mjnh` hay xuc' động. ...

...Ånh se~ bj. bje^n' thanh` h3o

Sợ e^' dzợ , anh wuye^t' +)jnh.+)j tjm` mo^t. lao` tje^n` bo^j' no^j? tje^ng' dze^` y thua^t. +)e^~ chu*a~ bjnh. . Tre^n +)u*o*ng`+)j anh ga)p. mo^t. co^ gaj' +)ang bj.lu~ kon zaj ... bu nhu* kje^n'

Ço^ gaj' kju kju'...

¶-¶oa' ra bon. naj`...+)a^u` bu*. thec.










Ångel dza` co^ gai' ao' vang` te^n tje^u~ nhong~ nheo~ +)j +)c 1 +)oan. thj` ga)p.













+)j rong` ra~ ma^y' thang' choy` goy` cung~ +)e^n' +)c











6 ngaj` seo....



Tje^u~ nhong~ nheo~ nhanh cha^n tjm` +)c loaj` hoa quai' gỡ +)oa'..

The^' nhu*ng khj +)em dzề nha`...



Trong khj +)oa' tje^u~ nhong~ nheo~ laj. tjp' tuc. +)j tjm` loaj` hoa mau` xanh la' ca^y..





¶-¶ôm sau thj` Ångel +)a~ hit' chưng' bjnh. kj` la.






Tre^n đường +)j tjm` thj`...

...Ånh tha^y' tje^u~ nhong~ nheo~ na)m` ba^t'+)o^ng.




Sau +)oa'...








Trở dze^` lang` PTH..







Thjx' khuc' naj` nha^t' na`...






Dza` the^' la`....

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

ảnh đẹp

2009-Mar-8, 19:34































__________________

-----------------------------love you ,miss you ,run to you-------------------------

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

anh đẹp 8/3

2009-Mar-3, 17:26

 

____________________________________________________

______________________________________________________

__________________________________________________________

____________________________________________________

 

 

 

________________________________________________________

______________________________________________


__________________________________________________ __________________________________________________ ________-

 



_____________________________________
___________


____________________________________________


______________________________________________________

__________________________________________________

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

anh đẹp 8/3

2009-Mar-3, 17:26

 

____________________________________________________

______________________________________________________

__________________________________________________________

____________________________________________________

 

 

 

________________________________________________________

______________________________________________


__________________________________________________ __________________________________________________ ________-

 



_____________________________________
___________


____________________________________________


______________________________________________________

__________________________________________________

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

anh đẹp 8/3

2009-Mar-3, 17:26

 

____________________________________________________

______________________________________________________

__________________________________________________________

____________________________________________________

 

 

 

________________________________________________________

______________________________________________


__________________________________________________ __________________________________________________ ________-

 



_____________________________________
___________


____________________________________________


______________________________________________________

__________________________________________________

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

anh đẹp 8/3

2009-Mar-3, 17:25









posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

truyện

2009-Feb-14, 19:46



11111.gifDù đi học xa nhà, Nhóc vẫn gọi điện cho ông anh trai Nhóc, tức là tôi vào mỗi cuối tuần, buôn dưa lê về tất cả những “latest news” và “hottest boys” ở trường đại học.

Hôm nay thì Nhóc đang ngượng nghịu kể về Mr. Là-Tất-Cả của Nhóc. Nào là anh ta trên cả tuyệt vời, nào sắp tới là kỷ niệm một tháng ngày hai đứa yêu nhau. Nhóc cứ nghĩ liệu chàng có nhớ không, hay sẽ quên? Và nếu chàng quên, thì liệu có phải chàng không quan tâm đến Nhóc?



11111.gifLà một ông anh trai, qua kinh nghiệm của chính bản thân mình, tôi hầu như chắc chắn rằng anh chàng kia sẽ... quên. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó với Nhóc?
Và thực ra, tôi cũng thấy khổ thân Mr. Là-Tất-Cả. Chắc chắn cậu ta còn không nhớ cả sinh nhật của chính mình. Cũng là vì cô em tôi quá lãng mạn thôi.

Tối hôm đó, tôi đi mua một bó hoa thật bự, và sáng hôm sau cố gắng bỏ cái thói quen ngủ nướng, dậy thật sớm, lái xe đến trường Đại học của Nhóc. Từ xa, tôi đã thấy Nhóc ngồi một mình buồn thiu trong vườn trường. Chắc chắn là không có gì xảy ra hết. Không thiệp. Không kẹo. Không hoa. Không ai nhớ. Và việc này cũng không làm tôi ngạc nhiên.



11111.gifTôi lái xe đi ngay lập tức. Tôi tới nhà Mr. Là-Tất-Cả. Tất nhiên, tôi nói hôm nay là ngày gì (cậu ta cũng không tỏ mấy cảm xúc và “đã yêu nhau thì ngày nào chẳng... như nhau”). Tôi nói rằng “chẳng may” tôi được tặng một bó hoa đẹp mà không biết làm gì, và rằng bó hoa sẽ hỏng mất nếu để trong xe ôtô cả ngày. Thêm vài câu thuyết phục nữa, cậu bé cũng đồng ý là sẽ đến thăm Nhóc với bó hoa của tôi.

Tất cả những gì tôi biết sau đó là Nhóc nhẩy tưng lên vì vui sướng, kể về ngày kỷ niệm cho tất cả những ai sẵn sàng nghe. Anh ấy đã không quên! Anh ấy chỉ để mình chờ suốt sáng để làm cho mình ngạc nhiên thôi! Nhóc gọi điện cho tôi, kể rằng Mr. Là-Tất-Cả đã dẫn Nhóc về nhà giới thiệu với bố mẹ, và rằng cậu ấy đã tặng một bó hoa đẹp nhất từ trước đến nay. Thật hoàn hảo!



11111.gifTôi bảo Nhóc rằng Nhóc quả là cô gái may mắn nhất thế giới.
Chỉ có một điều Nhóc còn băn khoăn, đó là tại sao cậu bé biết đúng loại hoa Nhóc thích. Nhưng cậu bé không chịu nói ra. Nhưng đâu có quan trọng gì! Cậu bé đã nhớ, thế là đủ!
Đây là câu chuyện 8 năm về trước.
Tháng sau, Nhóc và Mr. Là-Tất-Cả (từ đó về sau luôn nhớ mọi ngày kỷ niệm và có những hành động lãng mạn siêu độc đáo mà chính  tôi cũng phải ghen tỵ) sẽ chuẩn bị lễ kết hôn.

Việc tôi đóng vai thần Tình Yêu mãi mãi là một bí mật giữa tôi và Mr. Là-Tất-Cả, bí mật giữa những người đàn ông
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

chợt một ngày nhận ra

2009-Feb-11, 19:24
Trời mưa!
Uhm! Thì nó ghét mưa. Nhưng không hiểu vì một lí do nào đấy, hôm nay nó thấy mưa đẹp, đẹp hơn so với mọi ngày. Nó có rất nhiều ý tưởng hay ho, nhưng nó lại không bao giờ dám thực hiện, đơn giản thôi, bởi vì nó tự ti. Những ý tưởng đó sẽ bị vất vào một góc tối tăm nào đấy - ở trong đầu nó, để rồi bị lãng quên.
Nó hay suy nghĩ kiểu như thế nên mua thứ này hay mua thứ kia, đi lối này hay đi lối kia... Cuộc sống của nó luôn kèm theo sự nuối tiếc. Ôi! Giá như mà…Ước gì…
Nó sống khép kín, nó sợ hãi mọi thứ xung quanh. Đối với nó mọi thứ phải thật hoàn hảo.
Và…nó đã bỏ lỡ quá nhiều!
Nó muốn đi làm thêm. Có lẽ quyết định này sẽ làm mọi người ngạc nhiên. Vì từ trước đến bây giờ, nó chưa hề có một quyết định nào cho riêng nó. Nhưng ngay lúc này đây. Nó muốn chứng minh với Thế Giới rằng nó đã “ Lớn-Lắm-Rồi”. Và để xem xã hội có ‘kinh khủng’ như người lớn vẫn nói không. Dù sao nó vẫn phải một lần va chạm với xã hội. Để trưởng thành hơn. Để chín chắn hơn. Để nhìn cuộc sống này bằng con mắt khác hơn.
Quyết tâm! Quyết tâm nào!

****************

-    Sao? Mày định đi làm thêm. – Con Ly ôm bụng cười sặc sụa như vừa xem Mr.Bean xong. – Mày có bị hâm không, người như mày thì làm được gì!
Ly lại tiếp tục ‘hú hí’ với trước kẹo mút nhiều vị to bự chảng.
-    Tao quyết định rồi, thông báo cho mày biết trước thôi!
Nhìn vẻ mặt rất tâm trạng của nó, Ly thấy hết hưng thú để trêu đùa nó như mọi hôm.
-    Vậy là mày không cần ý kiến của tao?- Ly nheo mắt nhìn nó, rồi ngeo nguẩy trước kẹo mút dở.
Nó thều thào không thành tiếng.
-    Có lẽ vậy!
Nó đang do dự, một chút do dự trong ‘tí tẹo’ quyết tâm của nó. Thật là khó nghĩ. Thế này nhé!
Đi làm thêm: là nó sẽ mất đi những khoảng thời gian riêng tư + đi chơi với bạn bè. Là nó phải sắp xếp lại lịch học thêm. Và điều cuối cùng là…nó sẽ phải hỏi ý kiến của papa và mama - điều mà nó mới nghĩ đến thôi, đã thấy rùng mình. Sao mà khó nghĩ thế, áp lực kinh khủng.
-    Nhưng dù sao tao vẫn ủng hộ mày! – Ly cười tít, hix, mắt một mí lúc nào cũng đáng yêu. - Cố lên nhé!
Có thế chứ, nó chỉ chờ có thế để biến ‘tí tẹo’ thành kilogam.
Hạ quyết tâm này!
-    Uhm !

******************

Nó xin việc ở một quán café. Quán nhỏ nhưng đông khách. Nội thất trong toán hầu như bằng gỗ nên quán có tên là Mộc. Chỉ qua vài câu nói, nó được nhận. Oh my god! Thật đơn giản. Không quá khó như nó nghĩ. Ngày hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong một tháng vô cùng buồn chán của nó. Nó sung sướng, nó muốn la lên thật to, la to cho cả Thế Giới biết rằng: ‘Đấy! Thấy chưa! Xã hội này đâu có kinh khủng như mọi người vẫn nói’.
Nó luôn thích xa rời thực tại, hay mơ mộng để rồi lại ôm thất vọng.
Ngày đầu tiên đi làm nó đến quán thật sớm, tâm trạng thì cứ gọi là hí hửng. Nó mặc thật đẹp, thật style. Nhưng thật lạ, tại sao chỉ có mỗi một nhân viên là nó? tất cả đều không giống như những gì nó tưởng tượng. ‘Công việc cũng không có gì đâu em ạ’!’- Hoàn toàn trái ngược như nhưng gì mà chủ quán nói. Hix. Bịa đặt.       Một nhân viên đồng nghĩa với việc nó phải ‘đảm nhiệm’ mọi công việc trong quán café. Nào chạy bàn, trông xe, ghi hoá đơn, rửa cốc chén, lau dọn vệ sinh mọi thứ trong quán cefé. Tất cả! Nó tất bật làm mà đâu nghĩ được gì nhiều. Một quán café như thế, ít nhất cũng phải 3 nhân viên (cả nhân viên pha chế). bạn bè bảo nó nên nghĩ đi, làm thế khác gì bị bóc lột sức lao động. Nhưng nó chỉ mỉm cười. Tại sao nó phải ngốc như vậy? Khi ở nhà bằng nó được phục vụ, còn đi làm thì nó sẽ phải phục vụ người khác. Nó tiếp xúc với nhiều hạng người mà nó chưa tưng biết. Ca nó làm từ 6h -> 11h, giờ quy định là như vậy. Nhưng rất rất nhiều hôm nó phải về muộn vì có khách ngồi khuya. Hàng xóm không hiểu lại tưởng nó chơi bời hư hỏng. Papa và Mama không đồng ý với công việc nó làm. Nó học hành sa sút. Tối đi làm về mệt, lăn ra ngủ luôn, còn thì giờ đâu mà đụng đến sách vở. Sáng lại lóc cóc đi học, trong đầu trống rỗng, chỉ có gục và ngủ. Chiều đi học thêm. Nhưng nó đã nói rồi, nó có suy nghĩ và cá tính riêng, nó muốn một lần được làm chính mình, nó sẽ không từ bỏ mục tiêu mà nó đã nhắm lấy.

*******************

Trời đất ơi! – Ly tròn mắt nhìn nó từ đâu đến chân, suýt té ngửa vì không nhận ra đứa bạn thân. Nó nhìn Ly khó hiểu.- Mày khác quá! Khác gì á? Mày nhìn lại mày đi…- Ly chép miệng, lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.
Nó xanh lét, hốc hác, phờ phạc vì làm quá sức và thức đêm. Nó giật mình, hoảng hốt khi thấy mình trong gương. Thật sự là nó đã kiệt sức. Nếu nó nghỉ việc thì bao mơ mộng     
của nó sẽ tan biến như bong bóng, bao nhiêu kế hoạch dự định sẽ chỉ là con số không. Chẳng lẽ lại bỏ cuộc, lại chấm hết tại đây! Chấm là đúng. Mà có chấm thì đã sao. Chấm!
Nó đưa tay lên xoa đầu Ly, làm tóc Ly rối bù. Ly đã quen với hành động khó hiểu của nó. Nó nhìn vào mắt Ly. Thời gian như ngừng trôi trong…1s. Nó hít một hơi thật dài và cũng nói được một câu mà Ly vô cùng mong đợi.
-    Tao sẽ nghỉ việc. Mày nghĩ sao??
-    Yeah!- Ly nhéo má nó.- Mày đói không? Đói hả? Ra bà Béo, măm măm nhá!
-    Hey! Ok, măm măm…-Nó cười híp cả mắt.
Nó cứ như thời tiết vậy. Nắng rồi mưa, mưa rồi nắng. Chả hiểu thế nào nữa. Chẹp!

*******************


Cuối cùng thì cũng đến cuối tháng. Một tháng nó đi làm mà nó tưởn chừng như dài vài thế kỉ. Thời gian trôi thật là lâu. Nó ra quán nhận lương rồi sẽ xin nghỉ việc. Thật nhẹ nhõm!
Gì đây? Shock vật vã! tiền lương của nó chỉ có vẻn vẹn 175 k? Nó không tin vào mắt mình nữa. Đây là thành quả của một tháng làm ‘mọi’(bức xúc) cho quán café Mộc đây sao? Hả? Mười ngày thử việc không lương? Những ngày tiếp theo chỉ được nhận 50% lương? Cái quái gì đây? Hix! Nó bị ăn ‘thịt lừa’.
Đau!
Thôi! Lương bao nhiêu cũng không quan trọng. Nó thất bại, nó vấp ngã, nhưng nó đã hiểu một điều (tuy muộn màng nhưng đầy ý nghĩa) cuộc sống này đâu đơn giản như nó nghĩ, đâu nhẹ nhàng như nó vẫn ảo tưởng. Nó không hề buồn chút nào. Nó rất vui!
Và trên môi nó đang nở một nụ cười rạng rỡ.

*******************

Chợt nhận ra. Nó đã trưởng thành hơn, đã qua cái tuổi trầm lặng khép kín.
Chợt nhận ra. Nó còn có nhưũng kì thi lớn – đang đợi nó. Không xa cũng không gần.
Chợt nhận ra, giờ đây, cuộc sống của nó đã có nhiều màu sắc hơn. Màu đen âm u cho những lúc nó thất vọng, bị áp lực và rất bi quan. Màu hồng – là khi nó cảm nhận được hạnh phúc, sự yêu thương đang đến với nó. Và màu mà nó thích nhất – màu trắng – là dành riêng cho một giây nào đó, khi có một cái gì đó mất đi, không bao giờ quay trở lại. Nó đã nhận ra nhiều điều mà từ trứoc nó không hề biết đến. Nó nhìn về phía cuối con đường xa xôi kia. Và bất chợt, nó muốn-cuộc sống của nó- cũng sẽ đẹp như mưa.
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

hải hà ngọc nguyễn

2009-Feb-11, 19:16



http://i85.photobucket.com/albums/k71/gheyeu/flyupheart.gif"
border="1" cellpadding="1" cellspacing="1">

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

hải hà ngọc nguyễn

2009-Feb-11, 19:16



http://i85.photobucket.com/albums/k71/gheyeu/flyupheart.gif"
border="1" cellpadding="1" cellspacing="1">

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

ảnh đẹp valentine

2009-Feb-5, 15:43

avatar_girl.gif avatar_girl.jpg avatar_girl10.gif avatar_girl10.jpg avatar_girl100.jpg avatar_girl101.jpg avatar_girl102.jpg avatar_girl103.jpg avatar_girl104.jpg avatar_girl105.jpg avatar_girl106.jpg avatar_girl107.jpg avatar_girl108.jpg avatar_girl109.jpg avatar_girl11.gif avatar_girl11.jpg avatar_girl110.jpg avatar_girl111.jpg avatar_girl112.jpg avatar_girl113.jpg

avatar_love.gif avatar_love.jpg avatar_love.png avatar_love10.gif avatar_love10.jpg avatar_love10.png avatar_love100.gif avatar_love100.jpg avatar_love101.gif avatar_love101.jpg avatar_love102.gif avatar_love102.jpg avatar_love103.gif avatar_love103.jpg avatar_love104.gif avatar_love104.jpg avatar_love105.gif avatar_love105.jpg avatar_love106.gif avatar_love106.jpg

loveheart.gif loveheart.jpg loveheart.png loveheart10.gif loveheart10.jpg loveheart100.gif loveheart101.gif loveheart102.gif loveheart103.gif loveheart104.gif loveheart105.gif loveheart106.gif loveheart107.gif loveheart108.gif loveheart109.gif loveheart11.gif loveheart11.jpg loveheart110.gif loveheart111.gif loveheart112.gif avatar148.gif

cute.jpg cute10.jpg cute100.jpg cute101.jpg cute102.jpg cute103.jpg cute104.jpg cute105.jpg


cute.gif cute.jpg cute.png cute10.gif cute10.jpg cute100.gif cute101.gif cute102.gif cute103.gif cute104.gif cute105.gif cute106.gif cute107.gif cute108.gif cute109.gif cute11.gif cute11.jpg cute110.gif cute111.gif cute112.gif

 

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

ẢNH ĐẸP LE TÌNH NHAN

2009-Feb-1, 18:47

Ai thích thì lấy về làm đẹp cho blog của mình hén!

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

ẢNH ĐẸP LE TÌNH NHÂN

2009-Feb-1, 18:45
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

ẢNH ĐẸP LE TÌNH NHAN

2009-Feb-1, 18:45
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

2009-Feb-1, 18:28

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

happy

2009-Feb-1, 18:27

 

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

NGÀY TÌNH NHÂN

2009-Feb-1, 18:21
NGÀY TÌNH NHÂN CÁC CẶP NAM NỮ THƯỜNG TRAO NHAU NHỮNG MÓN QUÀ XINH XẮN NHỮNG CÀNH HỒNG TƯƠI THẮM NHỮNG NỤ HÔN NGỌT NGÀO VẬY TRONG CÁC BẠN CÓ MẤY AI BIẾT TẠI SAO CÓ NGÀY VALENTINE KO ?

Ngày Valentine được bắt đầu từ thời kì đế chế La Mã. Dưới thời La Mã cổ đại, ngày 14 tháng 2 là ngày tưởng nhớ Juno. Juno là nữ hoàng của các nam thần và nữ thần La Mã. Người La Mã cũng coi bà là nữ thần cai quản phụ nữ và hôn nhân. Ngày tiếp theo của ngày 14 tháng 2, ngày 15 tháng 2 là ngày đầu tiên của lễ hội Lupercalia. Cuộc sống của các chàng trai và cô gái trẻ bị ngăn cấm vô cùng hà khắc. Tuy vậy, họ vẫn có thể đến với nhau thông qua phong tục rút thăm tên nhau. Vào đêm hôm trước ngày hội Lupercalia, tên của những cô gái La Mã được viết lên một mảnh giấy nhỏ và được cho vào trong các bình đựng. Mỗi một chàng trai trẻ sẽ rút thăm một cái tên bất kì và sau đó chàng trở thành bạn của cô gái mà anh ta chọn trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Ðôi khi, việc kết đôi của đôi bạn trẻ kéo dài suốt cả một năm ròng và thông thường họ yêu nhau và sau đó thì cưới nhau.

Dưới sự trị vì của Hoàng đế Claudius đệ nhị, đế chế La Mã tham gia nhiều cuộc chinh phạt đẫm máu và không được người dân ủng hộ. Claudius bạo chúa gặp phải khó khăn khi động viên các chàng trai trẻ gia nhập vào đội chiến binh của ông ta. Claudius bạo chúa cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của mình. Bởi vậy, Claudius ra lệnh cấm tất cả các đám cưới hoặc lễ đính hôn ở thành La Mã. Thánh Valentine tốt bụng là một linh mục ở thành La Mã dưới thời Claudius đệ nhị. Ông cùng thánh Marius đã giúp đỡ những người Cơ Ðốc giáo phải chịu cảnh đọa đầy và cho những cặp vợ chồng bí mật cưới nhau. Vì hành động nhân ái này mà thánh đã bị bắt giam và bị kéo lê trước mặt tên thái thú thành La Mã. Hắn đã xử thánh Valentine phải bị đánh bằng gậy đến chết và sau đó phải bị chặt đầu. Valentine phải chịu cuộc hành hình vào đúng ngày 14 tháng 2 vào khoảng năm 270 TCN. Vào thời gian này đang diễn ra một phong tục truyền thống của người dân thành La Mã, thực ra đó là một lễ hội rất cổ xưa được tổ chức vào tháng 2, lễ hội Lupercalia, lễ hội để nhớ đến một vị thần của người La Mã. Vào dịp này, trong số rất nhiều các nghi lễ thì có một lễ rút thăm một cách ngẫu nhiên tên của các cô gái trẻ trong những chiếc bình như là một trò chơi may rủi của tình yêu. Các mục sư từ những nhà thờ Cơ Ðốc giáo ở La Mã đã cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại đạo bằng cách thay thế bằng tên của các vị thánh cho những ngày hội của các thiếu nữ này. Bởi lễ hội Lupercalia bắt đầu vào giữa tháng 2, có vẻ như các mục sư đã chọn ngày Thánh Valentine làm ngày kỉ niệm cho lễ hội mới này. Như vậy, dường như phong tục các chàng trai trẻ chọn các thiếu nữ làm người yêu của mình (trong dịp Valentine) hay chọn cho mình các vị thánh bảo hộ cho năm tới cũng phát sinh từ đây.

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

2009-Jan-20, 20:22
happy new year everybody!
Hãy tha lỗi cho em
Vì em chỉ là con gái
Nhí nhảnh, kiêu sa, dại khờ, nông nổi
Và trọn đời khao khát yêu thương

Hãy tha lỗi cho em
Khi tình yêu anh
như cơn bão qua đường
Vụt đến, vụt đi
Để lại lòng em vết thương nhức buốt
Em không thể tự mình xoa dịu nỗi đau

Hãy tha lỗi cho em
Khi năm tháng xa xưa
Ký ức nhạt nhòa, tình yêu xa vắng
Em không thể một mình vượt qua những ngày biển động
Qua dòng đời khắc nghiệt, chông chênh

Hãy tha lỗi cho em
Xin anh chớ muộn phiền
Em sợ ngày mai
em ngã vào vòng tay người khác.
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

bai thơ viết tặng anh

2009-Jan-20, 20:09
happy new year everybody!
Gửi anh một nửa nỗi buồn
Em không nỡ đem chôn như người ta thường nói
Anh đừng trách trong dòng thơ viết vội
Nếu em có để vào niềm thương nhớ vu vơ...

Gửi anh một nửa bài thơ
Vì dang dở nên em đành mắc nợ
Anh chẳng đòi đâu còn em thì vẫn nhớ
Dẫu chẳng bao giờ em viết tiếp cho anh

Và đây, em gửi lại cho anh
Nửa cơn mưa của một thời vụng dại
Bong bóng trời cớ sao còn nổi mãi
Để bây giờ kỷ niệm mãi chưa khô

Nếu ngày ấy có một lần em khóc
Nắng đã huyền trên dấu tóc thương yêu
Nếu ngày ấy có một lần anh nói
Gió giờ đây không quay quắt ngang chiều

Em vẫn nhớ màu thu cùng nắng gío
Heo may hiền ấp ủ những bình yên
Cỏ im ngủ trong nỗi nhớ không tên
Chiều dẫu lấp những bài ca vô vọng

Ạnh ném nốt lên trời ngàn dấu hỏi
Lá mùa thu rơi nỗi nhớ vô hình
Em nín khóc và quay đi không nói
Mùa hạ nào xối xả nơi tim

Ngày xưa ấy em tiếc từng giọt nước
Anh hững hờ giấu thương nhớ trên môi
Giá xưa ấy nắng chiều đừng vội nhạt
Thì thương yêu có lẽ đã nên rồi
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

thơ

2009-Jan-20, 19:53
happy new year everybody!
Kỷ niệm
Chúng mình xa nhau đã ba mùa hoa nở
Người ta bảo rằng con trai dễ quên
Nhưng làm sao anh có thể quên em
Cô bạn gái những ngày xa xưa ấy

Tiếng ve kêu trong đêm hè nồng cháy,
Đường đến trường thơm hoa Hoàng Lan
Mái tóc học trò em cắt ngang vai
Trang vở mới chép bài thơ nho nhỏ

Tình yêu đến bất ngờ như làn gió
Vụng về đâu biết nói cùng em
Tuổi học trò hay ước hay quên
Hay mơ đến những chân trời xa lạ

Lớp học bên hồ mây bay ngoài khung cửa
Bồng bềnh như những giấc mơ
Mười bảy tuổi đầu mới tập toạng làm thơ
Nghĩ về thơ như một điều tín ngưỡng

Nhìn cuộc đời qua kính màu lý tưởng
Chỉ một màu hi vọng rất xanh
Sao bấy giờ em lại nhìn anh
Để đến nỗi bây giờ anh phải nhớ

Nào ai biết tình yêu là đau khổ
Và cuộc đời đâu chỉ màu xanh

Trở về
Anh lại đi một mình trên phố vắng ngày xưa
Hoa sữa rơi đầy trên vai áo
Anh trở lại nào đợi ai phải bảo
Kỷ niệm buộc ràng như xiềng xích lòng anh

Anh đi tìm trong tiếng gió mênh mông
Một lời nói dịu dàng kỳ lạ
Tiếng của chim ca của dạt dào hoa lá
Nhưng cuộc đời sao im lặng vô biên

Anh đi trên đường và nhắc gọi tên em
Âm thanh vang không có gì dội lại
Kỷ niệm cũ đi rồi là đi mãi
Như cánh chim trời giờ ở đâu ...

Anh ở một mình trong đêm tối thẳm sâu
Tay lạnh cóng thèm một bàn tay ấm
Tim trống dồn thèm một lời trìu mếm
Người yêu nhau đầy ghế đá công viên

Anh lang thang như một kẻ ưu phiền
Hai mươi tuổi rồi không còn nhớ nữa
Bút mực sách đèn mới chỉ là một nửa
Một nửa đời anh đã trót quên đi

Nếu đêm nay hoàng lan đừng thơm nữa
Nếu vai anh đừng rơi đầy hoa sữa
Nếu con đường đừng dẫn đến trường xưa ...
Nếu thế thì anh cũng sẽ quên đi
Câu chuyện cũ trở thành cổ tích
Qua xa rồi kể lại chẳng ai nghe

Đợi chờ
Anh trở về mang mặc cảm xót xa
Những ảo tưởng thay bằng cay đắng
Những năm tháng qua đi là người thầy đáng kính
Dạy anh thành người không biết ước mơ
Và cuộc đời không chỉ là thơ
Khi trở về lối cũ của anh đi
Anh mới hiểu thế nào là hạnh phúc
Còn đau khổ vì sao chẳng biết

Quả cấm nào mang vị đắng dễ say
Mà ngày xưa anh đã có trong tay
Rồi đánh mất đến bây giờ ân hận
Em có về con đường xưa trở lại
Nhặt những trái buồn anh hái cho em
Trên mỗi ngõ đời anh khắc tên em
Và nỗi nhớ trên nền năm tháng

Xung quanh anh có rất nhiều bè bạn
Chúng nó cười sao anh không dễ quên
Nhưng làm sao anh có thể quên em
Khi kỉ niệm nhắc về em tất cả

Đã bao lần anh nhận nhầm màu áo
Giật mình cứ ngỡ là em
Nhưng cái gì rồi cũng phải quen
Cả nỗi nhớ , nỗi buồn cũng thế
Em xa lắm rồi, em còn rất trẻ
Im lặng vô tình đồng lõa với thời gian

Không biết rằng em đã sang ngang
Xa xôi thế , hết một thời thiếu nữ
Nếp nhăn đầu tiên trên khuôn mặt tình yêu

Từ giã
Anh lại về như một buổi hẹn hò
Dù bóng em không về trên lối cũ
Anh muốn nói một lời từ giã
Thay cho lời tỏ tình không nói được ngày xưa

Em đi rồi, anh vẫn làm thơ
Kỷ niệm học trò vẫn trở về trong những đêm hè mộng ảo
Vẫn nghĩ về em trong rất nhiều màu áo
Nhưng bây giờ anh sẽ quên đi

Quên con đường hoa sữa của ngày xưa !
Mái tóc ngang vai, cái nhìn sâu thẳm
Phút ngập ngừng giữa sân trường đầy nắng
Buổi tan trường áo tím hoàng hôn


Thôi nhé, chào tình yêu nhỏ dại
Và vĩnh biệt một thời không trở lại
Anh đứng một mình trên phố vắng mênh mang...
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

ví dụ ta yêu nhau

2009-Jan-20, 19:46
happy new year everybody!
Ngày trong sáng
Tôi gặp em
trên con
đường vắng

Cuốn sách nào
của ai đánh rơi?
Này, tên em
viết ngay trang đầu :
“Em yêu dấu”
Thử nhé,
Ví dụ ta quen nhau…

Và trong những ngày sau
Một giấc mơ tuyệt vời khôn tả
Em nhận lời
Ví dụ ta yêu nhau…

Trong nhiều cách yêu
Ta chỉ chọn cách đầu
Ví dụ.

Ví dụ thôi, nhưng ta đã thấy
Nỗi cô đơn của nhau
Cả niềm tin và khát vọng, thương đau
Mặt trời trong tim rực máu
Mắt nhìn xa về chân trời, đau đáu
Bình minh tuổi trẻ đến mau…

Em đã đánh thức tôi
Vào một ngày trong sáng
Tôi đã gọi tên em
Quay về từ dĩ vãng

Để từ đó
Ví dụ ta lại quen nhau
Và từ đó
Ví dụ ta lại yêu nhau
Dù bao năm trôi mau
Dù ví dụ đó không thành sự thật
Nhưng sẽ là minh chứng
Ta đã nghĩ về nhau…

Ta đã mất nhiều, khi sống trong hiện thực
Hãy vì thế, em ơi hãy vì thế
Ví dụ ta yêu nhau
Trong hư ảo nhiệm màu
Ta yêu nhau nhiều hơn hiện thực
Ta cho nhau nhiều hơn hiện thực
Ta chẳng mất gì khi chỉ là ví dụ
Ta yêu nhau.

Ta đã bỏ quên đi nhiều ví dụ
Bởi sống trên đời ta quá lắm đam mê
Ví dụ thôi, nên ta không thề
Dối trá, mà trong lòng rất thật
Ví dụ thôi, nên ta vụng về
Làm tổn thương người ta yêu dấu
Lời thốt ra biến ta thành kẻ xấu
Nhưng vẫn tha thứ cho nhau

Ví dụ chỉ là một trò chơi
Nên ta luôn muốn trở thành kẻ thắng
Trải thảm đỏ dưới chân người dũng mãnh
Đã dám mạo hiểm chơi trò:
VÍ DỤ TA YÊU NHAU…

Bình minh sáng bừng giữa biển thương đau
Hoa hồng mọc lên từ máu
Hờn ghen bị lấp vùi chôn dấu
Nỗi buồn vứt bỏ lại phía sau
Thứ tha cả những lỗi lầm, cay đắng ban đầu
Khi tất nhiên, ta đang yêu nhau…

Yêu từ trong ví dụ
Yêu từ một trò vui
Yêu từ ngay giây phút
Môi chạm môi…
Không quen ư?
Thử nhé,

Ví dụ ta yêu rồi…
posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

các loài hoa

2009-Jan-20, 19:24

happy new year everybody!

Vẻ Đẹp các loài hoa Đà lạt
dongtien02.jpg

10gio02.jpg

Camtucau02.jpg

  • dongtien202.jpg 

     

  • Vẻ Đẹp các loài hoa Đà lạt - CIMG21522.jpg

 

  • daqui02.jpg 

Vẻ Đẹp các loài hoa Đà lạt - IMG_111602.jpg 

hoasu.jpg 

  • Quynhnhat01.jpg 
  • Vẻ Đẹp các loài hoa Đà lạt - IMG_11292.jpg

  • Longden02.jpg 
  • Camtucau.jpg 

Camtucauhong.jpg 

  • Vẻ Đẹp các loài hoa Đà lạt - CIMG5225.jpg 
  • Vẻ Đẹp các loài hoa Đà lạt - DSCN7180.jpg 

Một vài loại hoa lá ở Cao Bằng

Bạch đầu ông hoa vàng, loại này ko thấy ở Hà Nội bao giờ:



Hoa dạ Hương sau cơn mưa, chụp ở KS tỉnh uỷ Cao Bằng



Hoa dại bên đường lên Hang Ngườm Ngao



Hoa chuối ở Đồn biên phòng Bản Giốc













Hoa sứ Thái

Hôm nọ đi mua cây cho bà ngoại tình cờ gặp mấy bông sứ Thái xinh quá nên chụp ảnh lưu lại. Hoa sứ này cồng kềnh quá nên không tha ra HN được, cây nào cây nấy bự chảng, hichic. Kể ra cũng tiếc nhưng thôi lấy chỗ mang hoa lan ra cũng được vậy. Cuối tuần trước cùng em Nga ghé Nhà văn hóa phụ nữ, họ có lớp dạy trồng lan, sứ thái mà học mất rồi, lớp sau thì trễ quá, học không kịp nữa, hừm hừm, phải chi HN cũng có lớp dạy trồng hoa thì tốt biết mấy. :sherlock:

Sứ thường:


Sứ hồng cánh sen:


Sứ đỏ này, nhưng trông không đỏ lắm nhỉ?


Sứ màu hoa đào:
 



Hoa Osaka tháng 4 ở Sài Gòn

Tháng 4, Sài Gòn ngột ngạt. Nóng...!!! Hoa Osaka dường như không bị cuốn vào cái nóng phương Nam, nở rực một màu hanh vàng bên những tán lá xanh mướt.





posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

thien than mua xuan

2009-Jan-17, 21:17
happy new year everybody! 

Xuất hiện cùng cô nàng mang phong cách Cardigan, những đường sọc ngang dường như trở nên mới lạ hơn.

 

Mốt sọc ngang vẫn chưa hề giảm nhiệt trên làng thời trang năm nay. Chỉ cần kết hợp trang phục và phối màu một cách khéo léo bạn sẽ đem đến cho mình một hình ảnh thật xinh tươi trong ngày mới. 

Hãy tận hưởng cảm giác thú vị với cặp kính "không tròng" nào.

Nóng bỏng và rực rỡ với toòng teng đỏ, khăn quàng đỏ và váy đỏ nhé.

Với sơ-mi, trông bạn rất lịch lãm và duyên dáng.

Màu đỏ là màu chủ đạo của thời trang năm tới. Với tông đen và xám của sọc ngang thì tông đỏ của mũ, dây cột tóc, vòng cổ và giày sẽ là điểm nhấn tuyệt vời cho cho bạn.

Bạn có yêu thích sự ngọt ngào và lãng mạn? Thử điệu một chút với sọc đỏ và những tầng voan bồng bềnh, mềm mại nào.

SEPTEMBER

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post

mùa xuân

2009-Jan-17, 21:16
happy new year everybody!
 

Khi những cơn gió lạnh len lén về trên khắp các phố phường, đó cũng là lúc một mùa Noel nữa lại đang đến rất gần. Sài Thành những ngày này dường như nhộn nhịp hơn. Mọi người ra đường đông hơn,cùng tận hưởng bầu không khí mát lành hiếm hoi trong khidạo chơi với người thân, người yêu hay bạn bè. Ngay từ bây giờ, bạn đã có thể bắt gặp rất nhiều hình ảnh quen thuộc của ngày Chúa giáng trần như cây thông Noel, đènneon, những chùm cầu thủy tinh màu sắc lấp lánh, hoặc lắng tai nghe tiếng chuông leng keng trong trẻo văng vẳng đó đây...

 

Bạn đã chuẩn bị được cho mình bộ cánh thật xinh yêu nào để diện trong những ngày này chưa vậy? Nếu còn đang băn khoăn, hãy để BLOOK gợi ý cho bạn vài mẫu trang phục nhé ^^

Những mẫu thiết kế "nóng bỏng tay" trên nằm trong bộ sưu tập mang tên Nhịp sống trẻ mới được cho ra mắt gần đây của nhãn hiệu thời trang BLOOK. Bạn thấy sao nào? Thật khỏe khoắn, năng động và tự tin đúng như tên gọi ha! Sử dụng họa tiết kẻ ca rô đang rất được ưa chuộng trong làng thời trang thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng làm chủ đạo, BLOOK giúp các bạn nữ tạo cho mình một phong cách sporty hết sức đáng yêu, còn các bạn nam thì khỏi nói nha, trẻ trung mà vẫn "ngầu" lắm đó. Những chiếc áo khoác chất liệu đơn giản như bố, kaki, cotton đủ xua tan cái lạnh nhè nhẹ mà vẫn không khiến bạn mất đi chút nào vẻ thời trang và nghịch ngợm. Bạn còn chưa tin ư? Hãy xem tiếp nhé.

 

Bạn nào muốn mua tặng cho "nửa kia" của mình cũng rất okie đó. "Chuẩn không cần chỉnh" luôn nè thấy chưa? Hai bạn sẽ khiến người đi đường phải ngoái lại nhìn hết mất thôi! ;))

Chưa kể, nhân dịp Noel sắp tới, BLOOK đã chuẩn bị sẵn rất nhiều phần quà hấp dẫn dành tặng các khách hàng may mắn đó. Gì chứ khoản khuyến mại này thì BLOOK làm tốt lắm, các bạn yên tâm đi ha! ;))

Bạn còn chờ gì nữa mà không mau mau tới hệ thống cửa hàng của BLOOK để lựa lấy những mẫu sưu tập cực hot này và "rinh" về những giải thưởng bất ngờ nhỉ? Chúc các bạn chọn được một bộ cánh ưng ý và có một mùa Noel thật ấm áp! ^o^

posted by phiyenluonbay in:
(0) Comments | email this post