một gốc đông
KHOẢNG LẶNG SAU EM
Đời bất hạnh em lê chân từng bước
Trên vĩa hè cỏ rác dính đầy chân
Mắt nhìn quanh em đang bước về đâu
Tội nghiệp em đôi mắt ấy vô hồn
Tôi bước theo trong âm thầm lặng lẽ
Bóng em dài trĩu nặng những nhọc nhằn
Bao nhiêu tuổi đời đầy bao cay đắng
Ai dẫn đường soi lối để em đi
Đôi chân trần trên nền đất thầm thì
Cô bé ơi! tôi mệt rồi cô bé
Cô tìm chi trong bộn bề cuộc sống
Khi mặt trời vừa hé dưới bóng cô
Thôi có lẽ cô tìm những bửa cơm
Khi đã có nhiều ngày cô chịu đói
Con đường đời dẩy đầy bao gian dối
Làm sao em có thể chóng chọi đây
ít tuổi đời em được tiếng thơ ngây
Nhưng gian khó biến em thành người lớn
Mẹ cha đâu? em đang tự hỏi đời
Ai có thể tìm cho em đáp án
Ngày trôi qua trên thân xác mệt nhoài
Đêm dần về em tìm nơi yên giấc
Bên lề đường nền đất lưng trần
Có ai biết trong những giấc ngủ dài
Em đang mơ mơ về một hạnh phúc
Phải chi em đừng bao giờ tỉnh lại
Trong hư không đầm ấm bên gia đình
Đêm mờ nhạc cho giấc ngủ em cười
Sương có lạnh cũng xin làm chăn ấm
Đắp cho em những khoảng trống trong lòng
Xin chút gì của ánh sáng trăng sao
Để đòi em không là áng bụi mờ
Lấp những gì đáng có tuổi thơ em ./.