ông già noel
| Vẫn cứ là con gái |
|
Con gái tên là Con Gái, vậy mà nhìn hổng giống con gái tẹo nào. Con Gái mặc quần jeans rách te tua chỗ gối, áo pull rộng thùng thình, đi đứng khệnh khạng, nói năng bốp chát. Đã thế, thỉnh thoảng hứng chí lên, Con Gái huỳnh huỵch vác đồ đi tập boxing, nghe dựng cả tóc gáy. Mọi người gọi Con Gái là “Con Gái ăn chơi”. Vậy mà điểm số Con Gái lúc nào cũng cao ngất ngưởng. Lạ. Con trai, tất nhiên tên là Con Trai. Được mệnh danh là “quả bí thân thiện” (thì Con Trai làm Bí thư mà), lúc nào Con Trai cũng thường trực nụ cười trên môi. Thầy cô khoái Con Trai vì năng nổ, hoạt đông nhiều, bạn bè khoái Con Trai vì hát hay, chơi piano giỏi gấp mười. Nhìn Con Trai, ai cũng chép miệng, tặc lưỡi: “Chả bù cho Con Gái”. Nhưng lạ điều nữa, điểm Con Trai, tuy cũng cao, nhưng luôn thấp hơn Con Gái. Thầy cô nhìn nhau, ngạc nhiên: “Quái thật”. Trường tổ chức chương trình tình nguyện vì cộng đồng, đi trong hai ngày. Mọi người ai cũng háo hức, riêng Con Gái thờ ơ. Lúc Con Trai đưa tờ phiếu tham gia, đã cố gắng nở nụ cười thật tươi, thế mà Con Gái lại giật lấy, vò lại rồi ném xoẹt vào giỏ rác trước cửa lớp. Nghênh mặt, Con Gái bước ngang qua Con Trai, lúc này đang ấm ức lầm bầm trong miệng: “Đúng là đồ đầu gấu”. Sau chuyến đi hai ngày, ai cũng mệt lử, nhưng mà vui. Bạn bè lên lớp kể đủ thứ chuyện, nhìn sang chỗ Con Gái, thấy mắt buồn, hơi ươn ướt, rồi thì thầm bảo nhau: “Chắc nó tiếc ấy mà”. Đùng một cái, Con Gái nghỉ học cả tuần liền không lí do, phía cuối lớp, nhóm đầu bò cũng chán hẳn, chẳng bày trò quậy phá như mọi hôm Con Gái vẫn đầu têu. Tụi bạn kháo nhau: “Hình như ba mẹ Con Gái chia tay, thảo nào mà Con Gái buồn thế”. Con Trai im lặng, nghe như có con gì cắn nhói trong lòng. Đạp xe hì hục đến phong tập thể thao, quả nhiên Con Gái ở đây. “Buồn lắm hả”, Con Trai khều khều “Ừ, buồn lắm”Con Gái đáp, nấc nghẹn, lần đầu tiên, Con Trai thấy Con Gái khóc. “Đi đây với tớ”. Phòng nhạc ở trường hôm nay mở cửa, Con Trai phăm phăm dẫn Con Gái lại cây piano. “Cậu bấm đại đi, bấm loạn xạ cũng được, cho giải tỏa, hén”. Bỗng dưng, Con Gái bật cười “Tôi cũng biết chơi đàn mà”. Con Trai trố mắt ra, ngạc nhiên. “Tôi chơi từ năm ba tuổi lận”, dường như thấy vẻ không tin của tên bạn, Con Gái khẳng định thêm. Giờ thì Con Trai không trố mắt nữa, mà bật cười. Ừ thì dù sao, Con Gái vẫn là con gái mà. Bất chợt, nhìn nụ cười trên gương mặt vẫn còn vương chút buồn kia, tự nhiên, Con Trai đỏ mặt. Nắng sân trường lung linh, nhảy nhót. |
