truyện ngắn
| Ly kem ngon nhất trần đời | |
Ba - ngưười không thể hiện tình cảm bằng lời nói, chỉ bằng những việc làm thầm lặng. Những đứa con dù lớn bao nhiêu, trong mắt ngưười cha vẫn luôn luôn bé nhỏ. Me Dốc có những kỉ niệm về ba mình dễ thương và xúc động kì lạ...
Tính ba tôi không thích màu mè. Đố ai mà rủ được ba đi quán café xịn, ba chỉ trung thành với quán cóc hai ngàn rưỡi một ly gần nhà thôi. Hồi nhỏ tôi đọc truyện, thấy bọn nhóc trong truyện được ba dẫn đi ăn kem, cũng tuyệt nhiên không bao giờ thắc mắc. Thậm chí, tưởng tượng một ngày nào đó ba nói “để ba dẫn đi ăn kem” chắc tôi lăn ra cười bể bụng. Vậy, đâu có giống ba tôi! Một tối, trước khi tôi đi Huế thi, cả nhà đi chơi với nhau. Eo ôi. Thề là ba tôi lúc đó rất kì cục! Ba tôi đi-chơi, lại còn tống-ba. Đó là hai điều không có trong từ điển của người kiểu mẫu cực đoan như ba. Tôi nghĩ ra trò đi ăn kem. Khỏi nói ba tôi bối rối cỡ nào, nhưng rồi ba cũng chở hai mẹ con đến tiệm kem. Tôi quá thích thú đến nỗi quên hẳn là mình đã 16 tuổi. Chỉ biết có một tôi bé bỏng và … được ba mẹ dẫn đi ăn kem. Tôi e dè nói là mình muốn ăn kem Titanic — kem đựng trong đĩa hình chiếc thuyền giá 25.000 đồng— một món xa xỉ so với những ly kem 4000 tôi hay ăn cùng bạn bè. Cả ba và mẹ đều cười ồ lên trước cái vẻ e dè đó của tôi. Ừ, con thích ăn kem gì thì ăn đi! - hai người “khích lệ”. Thế là tôi ngồi ăn kem Titanic ngon lành, vừa ăn vừa sướng. Cái ly kem tôi ăn hôm đó, nó đặc biệt làm sao! Một ly kem mà khi bạn ăn, có cả ba và mẹ nhìn bạn trìu mến. Và khi tính tiền, bạn thích thú nhìn ba bạn móc bóp ra trả… Có thể điều đó không quá đặc biệt với bạn, nhưng với tôi lúc đó, cái đứa 16 tuổi mà có đến gần 10 năm xa nhà, chưa bao giờ được đi chơi chung với ba mẹ, thì dù ở cái quán kem bạn đã ra vô hàng trăm lần, nó rất rất rất kì diệu. Đến bây giờ, đã thêm ba năm rồi, tôi vẫn chưa có dịp ăn ly kem như thế lần thứ hai. Nhưng mỗi lần đi với bạn bè, nhìn trong menu thấy kem Titanic thì lòng chợt rộn ràng thêm một chút, kỉ niệm chợt về ngọt ngào làm sao. Có những điều trong đời, chỉ một lần cũng đủ để bạn hiểu rằng bạn luôn được sống giữa một biển trời thương yêu. Nhất là khi một ai đó vì bạn mà từ bỏ nguyên tắc (hơi kì cục) của bản thân họ, không chút nề hà. |
