truyện ngắn
| Mẹ! | |
Hôm qua, mẹ và con tranh cãi dự dội. Mẹ mắng vì thói xáo trộn đồ đạc trong phòng, rồi mẹ la về chuyện thi đại học của con.
Thật sự, con... giận mẹ nhiều lắm! Con nhớ, hôm trước dù mưa, dù lạnh hay dù bất kì hoàn cảnh khó khăn nào đó, mẹ vẫn chở con đi mua bánh kem sinh nhật. - Lấy cái to kìa, sinh nhật thì phải lấy cái to to, thắp đèn cầy mới đẹp! ... Mẹ xoa đầu, tay chỉ vào cái bánh kem xanh xanh có lớp mứt táo. Đôi mắt mẹ dịu hiền, có lẽ ngày xưa, cái bánh kem như thế này mãi là niềm ao ước của mẹ. Con nhớ, con đi học từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Sáng mở mắt ra là con thấy lát sandwich ốp la được chuẩn bị sẵn. Con cầm vội và chạy ngay ra xe. Tối vừa về là con leo lên lầu, vèo vào phòng lướt web. Và vẫn là tô mì nóng đặt ngay bàn. - Nè, ăn đi cho nóng. Lát rồi học tiếp! ... Cũng vẫn là đôi mắt dịu hiền, nhìn con, nhìn toàn thân con con dơ, ướt mồ hôi. - Mẹ cứ để dưới đất, con ăn sau. Giờ con bận lắm! ... Không ngoảnh đầu qua nói, không bưng lấy tô mì, cứ thế ngồi ịch một chỗ, mắt con dán miết lấy màn hình. *** Hôm "lễ Vu Lan", con được nhận một bông hồng đỏ, một bông hồng dỏ thắm...con bỗng chốc thấy sợ bông hồng trắng, sợ cái màu trắng lạnh lẽo ấy! Có lẽ con quá vô tâm, hờ hững dường như biết mà cứ giả lơ đi. Đêm trước con và mẹ "chiến tranh", con thấy...con có lỗi. Nhiều lúc con muốn chạy đến ôm mẹ và nói thương mẹ thật nhiều nhưng sao con vẫn không làm được? Hôm nay, con thức sớm, con ra chợ phụ mẹ...Giữa bao người đông nghịt qua lại, nói to nói lớn, mẹ vẫn thấy con từ xa đi vào. Mẹ cười, con thấy nụ cười dịu hiền ấy. - Ăn sáng gì không? Chợ có nhiều đồ ngon lắm, ăn đi... - Không, con phụ lát rồi ăn sau cũng được, mẹ ăn trước đi. Một tô cháo nóng được bưng ra. Thoáng thoáng phía sau, con thấy mẹ ăn, con không thấy đói gì nữa. Bỗng chốc, thấy ấm lòng. Bởi, con vẫn đang cài một bông hồng đỏ thắm. |
