CHÀO MÙA
| Thay áo cho mùa | |
Ngày nắng tươi nhưng vẫn còn chút hơi lạnh ẩm ương từ cơn áp thấp nhiệt đới vừa quét qua. Dạo này mưa nắng thất thường, áp thấp cũng đỏng đảnh theo. Con nhỏ xúng xính trong bộ áo dài không còn trắng tinh như hồi mới vô lớp mười.
Lí ra nó sẽ có thêm hai bộ áo dài mới. Nhưng, thời bão giá, nó không nỡ để những giấc ngủ đêm của mẹ ngắn lại. Đi ngang tiệm hoa bé xíu, nằm chếch về hướng trường học, con nhỏ giật mình khi thấy cái đầu râu bắp thập thò bên mấy xô bông cúc vàng rực, ken dày trên các kệ gỗ. - Trời, ông Râu Bắp, ông làm gì ở đây? Râu Bắp ngẩng đầu lên, một vạt tóc phía trước cháy sém màu râu bắp già, cười khè khè: - Bán hoa! Giỏi chưa! Lớp bà mua hoa vô cắm chưa? Mở hàng cho tui đi! - Í ẹ, thiệt hả? Con trai mà cũng mê hoa hoè dữ! - Hà hà…Không phải hoa hoè, mà là hoa cúc. Mùa này hoa cúc lên ngôi. Hoa này tui trồng sau nhà, nhiều lắm! Chỉ cần một bông cúc vàng tươi bụ bẫm trong vô số những luống cúc tươi mát mắt trong vườn nhà hắn, con nhỏ thấy vui kì lạ. Một thảm vàng rực rỡ vừa khoác lên mùa. Hắn là một tay thợ làm vườn a-ma-tơ hay một thợ may mới vào nghề, chẳng khác là bao. Hỏi hắn sao lại thích trồng hoa, hắn cười hiền: - Mẹ tui về hưu rồi. Mỗi mùa thu đến, được thấy những khóm cúc rực rỡ như thế này, mẹ như trở lại bục giảng với học trò. - Mùa sau ông nhớ trồng nữa nhé! Để tui như được khoác lên mình chiếc áo dài trắng của hôm khai trường này vậy! Cả hai cười vang. Tiếng cười trong trẻo len vào nắng |
