ghi_net love
| Ghi-nét tình dài | |||
Dù cố hết sức để đừng nhớ về “cái người vô tình ấy”, nhưng tình dài vẫn cứ là một “cái dầm” đáng ghét.
Mối tình... bi đát nhất Ấy mới chuyển đến lớp tớ. Trời xui đất khiến thế nào mà cô lại sắp ấy ngồi phía sau tớ. Sau vài lần đùa giỡn, trao đổi bài tập, trái tim tớ bắt đầu... lỗi nhịp. Ấy cũng hay giúp đỡ hỏi han nên tớ nghĩ: “Chắc là ấy thích mình”. Lần tập thể dục nọ, tớ bất cẩn nên bị chảy máu nhiều và đau. Thế mà ấy chẳng hỏi thăm tớ tẹo nào. Điều này khiến tớ rất sốc.
Ra trường, về họp lớp, tim tớ như muốn nhảy khỏi lồng ngực khi gặp lại ấy, thế mà mới nói được vài câu ấy đã làm tớ giận đến nỗi phải bỏ về. Khi biết số điện thoại ấy, tớ giả vờ nhắn tin làm quen, và ấy... trả lời. Được mấy hôm, tớ quyết định nói thật tên mình bởi ấy quan trọng đến mức tớ không nỡ trêu đùa hay nói dối. Thế mà, từ đó, tớ không nhận được bất kì tin nhắn nào từ ấy nữa. Tớ thấy tim mình đau nhói... BÉ CHI Mối tình thầm kín nhất Một ngày hè nắng nóng, tớ gặp hắn. Ngay khi vừa chạm ánh nhìn, nghe giọng nói Sài Gòn trầm ấm của hắn, tớ gần như... ngạt thở. Lần đầu tiên, mặt tớ đỏ lựng lên vì một tên con trai chưa hề quen biết. Tớ bắt đầu điều tra nhân thân của hắn. Thì ra hắn là cháu của ông Năm đầu ngõ, hay về thăm ông vào mùa hè. Những ngày sau đó, tớ thường có cảm giác khó tả mỗi khi gặp hắn, và tớ biết mình đã... yêu - một tình yêu thầm kín. Tớ không dám nói với ai về tình cảm này, ngay cả với nhỏ bạn thân nhất. Đến ngày hắn chào tớ về Sài Gòn, tớ vẫn không dám mở lời... 5 mùa hè trôi qua, tớ vẫn âm thầm chờ đợi hắn về, âm thầm nhìn ngắm hắn từ xa. Ngày nọ, nhỏ bạn thân phát hiện ra bí mật của tớ, nhỏ bảo tớ ngốc và khuyên tớ nên tỏ tình. Và tớ chọn cách... không nói gì cả. Tớ không hề hối hận với quyết định của mình. Tớ sợ khi nói ra, mọi thứ sẽ không đẹp như thế này nữa. |
